Giới thiệu thi phẩm “Tuổi thơ”

GIỚI THIỆU
Tác giả Sắc Nguyễn & Thi phẩm
| TUỔI THƠ |
Nhớ tuổi thơ ngày còn đi học
Nghe lụt về lội dọc lề đường
Bây giờ sao quá nhớ thương
Tràn vào ký ức vấn vương tâm hồn
Kỷ niệm xưa còn tồn động lại
Tuổi học trò ngây dại ấu thơ
Dưới mưa vọc nước bên bờ
Nước vừa lấp ló vật vờ Hương Giang
Nhớ khi xưa tuổi nàng bé xíu
Đến giờ nầy cháu níu tay bà
Còn đâu dáng đẹp mặn mà
Da nhăn tóc bạc nõn nà còn đâu
Đấng nam nhi tóc râu đã bạc
Thân gầy còm như hạt cau khô
Vô thường chợt đến khi mô
Hóa thân thoát kiếp để vô quan tài
Còn hơi thở viết vài dòng chữ
Ghép thành thơ lưu trữ đề tên
Tuổi thơ nay đã gát bên
Nhường cho hậu thế cho nên kiếp người
Thưa Chú,
Đọc bài thơ của chú, con như thấy chính mình – cô học trò ngày xưa cũng từng lội nước ven đường Trần Hưng Đạo mỗi mùa lụt về. Khi chú viết “Nghe lụt về lội dọc lề đường”, con như nghe thấy mùi bùn non, nghe tiếng dép sũng nước của tuổi thơ mình trở lại.
Đến đoạn “Nước vừa lấp ló vật vờ Hương Giang”, tim con khẽ se lại. Dòng Hương trong bài thơ cũng là dòng sông con từng cùng bạn bè tắm sông thuở nhỏ.
Rồi khi chú trải lòng: “Nhớ khi xưa tuổi nàng bé xíu… đến giờ nầy cháu níu tay bà” — con chợt thấy bóng dáng mình hiện ra, mái tóc giờ đã lấm bạc, tay con cũng từng dắt cháu ngoại đi qua những con ngõ từng quen. Chú không chỉ nhớ cho riêng chú, mà gợi dậy cả nỗi ngậm ngùi của bao người phụ nữ đã bước qua nửa đời.
Câu “Thân gầy còm như hạt cau khô” khiến con lặng lại thật lâu. Sự thật của kiếp người, qua thơ của chú nghe rất nhẹ, nhưng đằm đến mức con thấy sống mũi cay.
Và khi đọc đến “Còn hơi thở viết vài dòng chữ…”, con cảm được tấm lòng chú: viết không phải để than thở, mà để giữ lại chút hương xưa, như một ngọn đèn cuối chiều vẫn cố toả ấm cho con cháu đời sau.
Bài thơ của chú làm con vừa bùi ngùi, vừa biết ơn — vì có những người đi trước đã gom ký ức đời mình thành thơ, để những người thuộc thế hệ kế tiếp đọc lên mà thấy lòng mình dịu lại, thấy tuổi thơ vẫn còn đâu đó, mỏng manh mà bền bỉ trong tim.
Con cám ơn chú.
✍️ Lisa La



