Giới thiệu cây bút nữ “Bich Thoa Dang”
| GIỚI THIỆU CÂY BÚT NỮ |
✍️ Bich Thoa Dang với tác phẩm
~ MẸ ƠI CON MỒ CÔI ~
Sáng nay con xa mẹ
Lên xe về nhà chồng
Những bước chân nhè nhẹ
Con mặc áo dài hồng
Con điểm phấn tô son
Ngày vui đời con gái
Ngần ngại sao ngần ngại
Vui lên con mẹ ngoan
Con vui về nhà chồng
Con làm dâu người lạ
Gọi thưa vâng bảo dạ
Gánh vác cả giang san
Lên xe về nhà chồng
Hãy tươi như hoa nở
Rực rỡ áo dài vàng
Nhà chồng xa con ngõ
Nhà chồng chung con phố
Mẹ hái đọt mồng tơi
Một hai ba quả mướp
Cho con và cháu người
Mẹ ơi!. Con mồ côi
Khi đầu con đã bạc
Chiều nay ngày tháng chạp
Xuân về con vắng Người.
“Mẹ ơi Con mồ côi” của nữ tác giả Đặng Bích Thoa là một bài thơ nghe rất mộc mạc, nhưng lại mở một cánh cửa sâu vào tâm thức mỗi người mang phận nữ chúng ta.
Từ buổi vu quy thẹn thùng trong sắc áo hồng, đến những năm tháng làm dâu – làm vợ, và cuối cùng là khoảng lặng khi mẹ đã khuất… tất cả được kể bằng giọng nhỏ nhẹ, không ào ạt mà thấm vào người đọc như một dòng nước ngầm.
Bài thơ không phô trương nỗi đau, nhưng chính mạch cảm xúc ngầm ấy lại khiến ai từng đi qua nửa đời bỗng thấy lòng mình mềm lại, nhớ lại bóng mẹ trong từng điều rất nhỏ của đời sống.
Khi đọc bài thơ, tôi cảm giác như xem lại cuốn phim của cuộc đời mình vậy. Buổi sáng con gái “lên xe về nhà chồng” vốn là khoảnh khắc mà ta gọi là duyên đổi, nhưng với người mẹ, đổi thay ấy vẫn khiến tim mình thắt lại. Bài thơ mô tả buổi vu quy rất dịu, “nhè nhẹ”, đúng như những bước chân cô dâu sợ đánh thức chính mình.
Rồi đến phần làm dâu – làm vợ. Chỉ vài câu mà chứa đủ cả mấy chục năm đời người phụ nữ. “Con làm dâu người lạ… gánh vác cả giang san.” Chỉ một câu mà gói trọn phận đàn bà Á Đông. Khi cánh cửa vu quy khép lại, cũng là lúc con gái hóa người nhà khác, và mẹ – phía bên này – lặng lẽ nhìn theo. Cái tình mẫu tử ấy âm thầm mà kiên nhẫn, như nồi canh mồng tơi, trái mướp ngọt lành mẹ hái cho con. Những thứ nhỏ bé ấy lại chính là sợi chỉ nối người đi xa với mái nhà cũ.
Rồi câu thơ như cánh tay bất ngờ khựng lại: “Mẹ ơi, con mồ côi… khi đầu con đã bạc.”
Người mồ côi khi tóc còn xanh là nỗi đau, nhưng người mồ côi khi đã đi qua nửa đời lại mang một sự trống trải thấm vào xương. Lúc ấy, ta hiểu rằng mẹ không chỉ sinh ta ra, mẹ là nơi dịu dàng nhất để trở về. Và khi nơi ấy không còn, chiếc ghế trống trong tim mãi mãi không lấp được.
Đọc xong bài thơ, tôi ngồi im chắp tay nhẹ, thở sâu một nhịp. Vẫn hiểu đời sống vốn vô thường, người thương rồi cũng hóa gió. Nhưng giây phút này, nỗi đau của tôi vẫn nguyên sơ như cách đây 5 năm khi Mẹ tôi cỡi hạc về trời.
…
Và vì thế, bài thơ không khép lại bằng nỗi buồn, mà mở ra một lời nhắc hiền lành:
… Ai còn mẹ, xin sống chậm một chút, thương mẹ dịu dàng một chút. Vì sẽ đến một ngày, khi mái đầu mình bạc, khoảng vắng mẹ sẽ không còn gì lấp đầy được nữa.
Chúng ta, mỗi ngày hãy sống thật tử tế để vẫn còn được “gặp mẹ” trong chính những điều nhỏ bé và tốt lành của hiện tại mà Mẹ để lại.
Cám ơn chị, vì tác giả đã đến với trang nhà, tô lên một sắc màu trầm ấm của tấm lòng người Mẹ.
✍️ Lisa La



