
Có lẽ tôi đã chạm vào ánh mắt nhung đen huyền bí
Của tà áo trắng đếm bước ngang qua Đan Viện Thiên An
Ôi! Ánh mắt thiết tha ẩn sau vành nón lá
Để đêm về… ấp ủ khối tình si!
Có lẽ tôi đã chạm vào tiếng chuông chùa Huyền Không trong giờ đảnh lễ
Khi đang lang thang trên vùng cao Sơn Thượng
Tiếng chuông chùa lan tỏa nỗi niềm từ bi lắng đọng
Liệu có giúp tôi xoa dịu vết thương lòng?
Có lẽ tôi đã chạm vào đôi vai gầy guộc nhỏ
Của người em gái dạo chơi miền Vỹ Dạ
Chạm vào hương bắp mạ non còn đọng trên mái tóc em
Đêm sáng trăng… tôi tưởng mình Hàn Mặc Tử!
Có lẽ tôi đã chạm vào cái giá lạnh đầu Đông
Khi lang thang trượt mình trên từng góc phố
Những dãy phố thân quen từng gốc cây, ngọn cỏ
Hoàng Thành rêu xanh. Lạnh mái ngói lưu ly!
Có lẽ tôi đã chạm vào bài hát Thánh Ca buồn
Của em cất lên vào đêm Đông lạnh lẽo
Noel năm nào… hai đứa tay trong tay lang thang quanh Dòng Cứu Thế?
Quỳ bên nhau trước hang Belem nhẩm lời kinh Chúa nguyện cầu…
Có lẽ tôi đã chạm vào tinh khiết bờ môi!
Như tôi đang chạm vào phin cà phê đang nhả ra từng giọt đắng
Dẫu đã thêm đường nhưng lòng tôi vẫn day dứt:
Phải chăng giờ em đang hạnh phúc bên người ta?



