Mảnh giấy nhỏ nhưng trái tim lớn

“Hôm ấy, mình vô tình bắt một chuyến xe công nghệ. Người tài xế trẻ, dáng người g,ầy, áo đồng phục vàng xanh, mũ bảo hiểm cũ có dán một tờ giấy trắng…Tò mò, mình cúi nhẹ đọc dòng chữ phía sau gáy anh.
Chỉ vài dòng ngắn gọn, không hoa mỹ, không to tiếng nhưng nghẹn lại trong mình một điều gì đó rất khó gọi tên.
Một mảnh giấy đơn sơ dán bằng băng keo nhăn nhúm trên chiếc mũ bảo hiểm bạc màu lại mang giá trị như một tấm lòng vàng giữa thành phố xô bồ này…
Tôi hỏi em:
– Sao em lại làm vậy?
Hoàng cười:
– Dạ, em từng được giúp lúc vào Sài Gòn làm. Giờ em chỉ muốn trả lại điều đó cho đời. Với lại, giúp ai được thì vui lắm chị ơi!
Có thể với nhiều người, 1 chuyến xe miễn phí là điều nhỏ nhặt. Nhưng với một bà mẹ bầu cần đến viện khám thai mà không có tiền, với một cụ già lạc lối giữa phố thị, với một bệnh nhân không đủ tiền bắt xe về… đó là cả một bàn tay được đưa ra đúng lúc.
Tôi ngồi sau lưng em chẳng nói gì thêm.
Trời đang vào chiều, gió mát, phố xá bắt đầu đông. Mình cứ ngồi sau một người trẻ, mà lòng dâng đầy tự hào…
“Cho đi… là một cách sống.”
Nếu bạn từng thấy chàng trai này hãy trao em một nụ cười, một lời cảm ơn
ST.



