Thơ

LỤC NGÔN tứ cú tống cựu nghinh tân

Tứ cú tống cựu nghinh tân

QUÁN

Mắt trông năm cùng tháng tận
Ngắm dòng sống hiểu thực hư
Không gian không ngừng tĩnh động
Sáu thời vẫn vậy phù hư.

ĐỘNG

Sớm mai một mình góc vắng
Nghe xuân vừa giọt xuống thềm
Nhấp môi xin chào ngọt đắng
Thiền thi khẽ động hoa rèm.

HẠ SƠN

Gió về ru êm hoài cổ
Tôi tìm lối cũ xuân xưa
Cuối năm Cửa Không khép mở
Ai mang chuông vọng xuống chùa.

NHỚ MONG

Xuân tươi ngập ngừng gọi nắng
Đông tàn còn níu mộng say
Đèn lồng nhà ai lủng lẳng
Mong người xa khuất sum vầy.

LÁ XANH

Bốn mùa hoa buồn không nở
Chỏng chơ dị vật hiên sầu
Lá xanh mới về bỡ ngỡ
Vươn mình trong chậu gọi nhau.

TỊNH

Trường đồ chơn tăng bước khẽ
Thị phi nhốn nháo bên lề
Cũ càng giao thoa mới mẻ
Phố phường bỗng chốc vắng hoe.

CHỢ

Chợ chiều còn vương đậm rét
Vàng cam tím đỏ khoe hàng
Thúng rau mẹt cà chào Tết
Già ngồi mong đón khách sang.

ÂN

Đã qua liên hoàn bĩ cực
Ngoái đầu chiêm ngưỡng phước duyên
Bôn ba trên đường góp nhặt
Khắc lòng bao mối ân triêm.

LẶNG

Xập xình hòa vui tiếng nhạc
Xóm quê thay sắc rộn ràng
Hẻm cùng gió tung bụi rác
Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.

THƠ

Ngữ ngôn một thời hý lộng
Co ro khép nép về nguồn
Pháp truyền trời cao đất rộng
Thơ hiền cười nhịp xả buông.

TKVH

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button