Thơ

Buổi sáng Sài Gòn

Buổi sáng Saigon nhìn nắng sớm
Nghe gió đông xuân về thiết tha
Se se một chút heo may thoảng
Tôi bỗng bâng khuâng nỗi nhớ nhà
.
Nhà tôi miền trung mây đỉnh núi
Có biển hiền hoà hát bài ca
Thơ tôi theo trùng dương réo gọi
Tiếng thở dài trong buổi chiều tà
.
Tôi biết vợ hiền đang ngóng đợi
Bạn bè mòn mỏi chờ tin xa
Nửa tháng xa nhà chưa về lại
Dùng dằng bởi một trái tim già
.
Tôi ngồi giữa Sài gòn năng động
Nhìn người đi xe cộ lại qua
Ngã tư Bảy Hiền vòng xoay rộng
Nơi đây run rẩy khúc giao mùa
Tôi lặng im nhớ về dĩ vãng
Năm mươi năm mà tưởng chưa xa
Hồn tôi viễn du về cõi mộng
Chập chờn tiếng súng, trẻ khóc oà
.
Tôi nghe giọt buồn trên khóe mắt
Nghe hồn mình vệt máu chưa khô
Saigon sao giờ xa lạ quá
Khắc khoải một mùa xuân nhạt nhòa

Saigon, 02/01/2026

Dũng Tôn Thọ Dương

Lời ban biên tập:

HỌA – BUỔI SÁNG SÀI GÒN
Sài Gòn nghiêng nắng sớm
Gió lùa mùa đông xuân
Một thoáng heo may lạnh
Lòng chợt nhớ quê gần
Phố đông người xe cuộn
Hồn trôi về miền xa
Xuân sang như rất khẽ
Buổi sáng chạm nhớ nhà.
Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button