Thơ

Giã từ cố đô

Phạm Đình Chuân(Trầm Mặc Siêu)

Rồi một mai… nhỏ rời xa Cố Quận
Quên Hoàng Thành, quên rêu mốc xanh xao
Góc vườn trưa bầy chim hót đón chào
Rêu phong quá… đường xưa chìm tĩnh mịch.

Rồi một mai… nhỏ giã từ trầm tích:
Đêm lịch sử vôi hoá mấy trăm năm
Những ngai vàng quyền lực ngỡ xa xăm
Triều đại hùng bi đắm chìm quên lãng!

Rồi một mai… nhỏ hoá thành cánh nhạn!
Mải miết bay về trời đất phương Nam
Quên Từ Đàm u tịch nhuốm màu lam
Thạch Xương Bồ hương vấn vương nguồn suối…

Rồi một mai… nhỏ giã từ lần cuối:
Đường Phượng Bay trong Thành Nội hanh hao
Dòng chữ vương khắc tên ai năm nào?
Sương giăng mắc… một mối tình hoài niệm!

Rồi một mai… nhỏ lãng quên con tim
Đớn đau đập. Tựa nghìn lần tan vỡ!
Đò Hương Giang ngập ngừng trôi lo sợ:
Người mãi đi… biền biệt chẳng quay về.

Rồi một mai… nhỏ bỏ mặc ai tê?
Trang lưu bút luyến lưu dòng mực tím
Thời gian không đủ. Dòng đời chiêm nghiệm
Tình đến rồi đi…
thảng thốt nhạt nhòa!

Lời ban biên tập:

Mến gửi anh Chuan Pham

“Rồi một mai…” điệp khúc trong bài thơ của anh nghe khắc khoải, xen chút tiếc nuối như nhịp thời gian chậm rãi trôi qua lòng người. Mỗi lần lặp lại là một lần chia xa, không ồn ào mà thấm sâu, như Huế tự tiễn Huế vào quên nhớ.

Đọc Giã từ Cố Đô, tôi không chỉ thấy một vùng đất rêu phong dần lùi vào ký ức, mà còn thấy nỗi lòng của người ra đi, mang theo lịch sử, tình yêu và những mối duyên chưa kịp trọn. Bài thơ khiến lòng mềm lại, buồn vừa đủ, để nhận ra: có những chia tay không hẳn vì quên, mà vì không thể giữ mãi những điều đã thuộc về thời gian.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button