Mẹ của con

Dẫu bạc đầu con vẫn còn thơ dại
Muốn mẹ vỗ về che chở nâng niu
Dẫu bây giờ con đã là bà ngoại
Vẫn tìm vai mẹ mỗi lúc con buồn
Hai mươi tuổi tròn mẹ sinh ra con
Chín tháng mười ngày đẻ đau mang nặng
Con lẫy, con ngồi mẹ mừng chết lặng
Bập bẹ đầu đời con gọi: Mẹ ơi!
Rồi những bước đi chập chững chơi vơi
Nhìn con ngã miệng vẫn cười khúc khích
Ngắm con tập tễnh gắng đi tới đích
Lòng mẹ vui như nắng hạn gặp mưa
Rồi con lớn như trái bí quả dưa
Nhà mình nghèo cơm độn mì khoai sắn
Ai chê con bụng ỏng beo, mẹ giận
Bởi trong mắt mẹ, con tựa thiên thần
Lưng ba còng, mẹ chuệnh choạng bước chân
Thời gian thoắt như ngựa phi gió thoảng
Nếp gấp liêu xiêu hằn sâu vầng trán
Mẹ đổi thanh xuân mình cho các con
Rồi ba đi xa…. mình mẹ cô đơn
Nhớ các con chiều mẹ ra đầu ngõ
Đan yêu thương vào lọn mây ngọn gió
Gửi đến các con, cháu, chắt của bà
Mẹ ơi!
Dẫu đôi lần con bực bội kêu ca
Làm mẹ giận, rồi mẹ buồn, mẹ tủi
Đôi lúc bận con không về an ủi
Thì Mẹ ơi! Mẹ vẫn nhất trên đời!
Dẫu con chưa nói thành lời
Câu thơ con hát mặn mòi lòng con
Dẫu cho cạn biển mòn non
Xin làm hơi ấm sưởi lòng Mẹ yêu./.
Tố Mai
Lời ban biên tập:
Chị Tố Mai Nhất Chi Mai ơi
Em Thảo đây.
Đọc “Mẹ của con”, nghe lời ca tiếng nhạc khi em không còn đứng ở vị trí của một người con bé bỏng nữa, mà ở lưng chừng của đời người – nơi vừa mang ơn làm con, vừa thấm thía phận làm mẹ, làm bà. Những câu thơ đi qua lòng mình như chậm lại, như tiếng bước chân của thời gian, nhắc rằng dẫu tóc đã pha sương, dẫu con cái đã lớn, ta vẫn mãi là đứa con thơ trong vòng tay mẹ.
Em như được thấy lại bóng dáng mẹ mình còng lưng trước ngõ, thấy cả chính mình hôm nay – lo toan, mỏi mệt, đôi lúc bực bội mà quên rằng mẹ cũng từng kiệt sức vì mình. Bài thơ không làm mình khóc òa, nhưng khiến tim mềm ra, lắng sâu và biết cúi đầu hơn trước hai tiếng Mẹ ơi – tiếng gọi đi suốt một đời người, chưa bao giờ cũ.
Biết ơn chị 💌
Lisa La



