
Thời tuổi thơ nhà cô ở cuối đường Hùng Vương gần Đài chiến sĩ. Những anh chàng ở Bình Đại lên trọ học trường Nguyễn Đình Chiểu sát vách nhà cô, còn cô bé xíu mới học lớp đệ lục. Cô biết nghe tân nhạc vì tới giờ phát thanh là các anh nhắc ” Bé ơi , mở radio lớn lên cho tụi anh nghe ké Hoàng Oanh , Duy Khánh với ”
Biết cô thích đọc Tuổi Ngọc nên tuần nào các anh cũng mua tặng một quyển. Cô mê mùi trang giấy mới , hình bìa rất dễ thương do họa sĩ Đinh Tiến Luyện vẽ.
Họ hoc hành thành đạt làm kỷ sư , sĩ quan VNCH và cả đi theo VC. Sau 1975 xóm nhỏ tan tác. Gia đình cô dọn về đường Pasteur, chỉ còn anh Sáu vẫn liên lạc với gia đình cô. Có thời gian ít thấy vì anh ta học Pilot bên Mỹ. Sau 75 bất ngờ anh ta ghé thăm gia đình cô .Vẫn vóc dáng cao lớn , phong độ, nụ cười răng khểnh khiến trái tim 18 của cô rung động. Quà cho cô là quyển tiểu thuyết “Huyền xưa” của nhà văn Từ Kế Tường mà cô rất ái mộ. Nhà văn hay viết về Đà Lạt có những cô gái trẻ ở trong ngôi biệt thự đầy hoa . Một anh chàng lãng tử nào đó đã bỏ quên trái tim cho cô gái má đỏ môi hồng.
Cô thả hồn mơ mộng về những mối tình lãng mạn trong sáng. Cô yêu cả Đà Lạt mà cô gọi là” Cao nguyên Tình yêu “.
Anh kể ” Dù ở Mỹ nhưng anh luôn nhớ về quê hương Lộc Thuận. Nhớ về những năm tháng trọ học Nguyễn Đình Chiểu. Nhớ con sông Bảo Định bọn anh hay tắm sông mỗi chiều và nhớ gia đình cô dượng hai nấu cơm tháng cho học trò nghèo từ Bến Tre lên Mỹ Tho học hành và cả cô em gái nhỏ. ”
Nghe anh nói cô nhớ tới bà Tám nhỏ thó phúc hậu từ Bình Đại lên thăm 2 con trai, bà hay qua nhà cô cho quà quê là những trái bắp mới bẻ ngọt như đường, những trái mãng cầu ta tròn tròn ngọt xớt với lời gởi gấm ” Biếu cô hai với sắp nhỏ ăn lấy thảo.. Nhờ cô dượng dòm chừng , nhắc nhở tụi nó hoc hành đàng hoàng ”
Nghe nói ba của anh đã mất. Mẹ già tần tảo dưới quê cho 2 con lên Mỹ tho ăn học .Nhưng sau 75 thì ba anh trở về vì hoat động bên kia. Anh lại là lính của chế độ bên nầy nên hai cha con mâu thuẩn gay gắt. Anh được ba bão lảnh không đi học cải tạo xa. Hai cha con ở chung nhà nhưng tránh mặt và ít nói chuyện với nhau .
Vào ngày mùng 8 Tết năm 1976, cô và cô em gái đi xuống Lộc Thuận với 2 mục đích khác nhau. Cô muốn tìm thăm anh, cô em muốn thăm cô bạn thân. Lúc ấy phương tiện giao thông khó khăn nên hai chi em đèo nhau trên chiếc xe đạp .Gió chướng mùa Tết vẫn còn thổi rất mạnh và ngược chiều với hướng đạp tới. Hai chị em thay phiên chở nhau mệt nhoài .Qua bắc An Hóa, rồi Giao Hòa Giao Long mà đường xa mịt mù. Bóng tối đã nhập nhoạng. Bổng có chiếc xe Honda ngược chiều dừng lại và tiếng la ” Ủa , hai em đi đâu vậy? “.Cô nhìn thấy anh mừng muốn khóc ” Tụi em xuống nhà thăm anh. Còn anh ? ” ” Anh lên Mỹ tho thăm gia đình em nè. Thôi, em Tư lên xe anh chở về trước, còn em chạy xe đạp anh sẽ trở ra rước “.
Lần sau anh ra chở và giồng theo chiếc xe đạp. Về đến nhà, trời đã tối. Bà Tám suýt soa.” Tội nghiệp hai cháu có lòng đi xa xuống thăm bác “.
Bà nhanh chóng nấu nồi cơm nóng hỗi, thơm mùi gạo mới. Chỉ là ăn với cá bống mú kho tiêu chấm dưa leo mà ngon hết biết. Dưới ánh đèn dầu leo lét, bà Tám nhìn cả ba ăn cơm với ánh mắt trìu mến dịu dàng..
Sau khi lo chỗ ngủ cho hai chị em, bà đi ngủ trước. Anh sáu hỏi:
– Mệt chưa? Muốn ngủ hay lên ghe bơi vòng vòng cho mát..
Chúng tôi ngồi trên chiếc ghe nhỏ, vừa ăn mấy cái bánh phồng nướng quệt với chuối dừa ngào đường vừa nói chuyện. Ánh trăng non dịu mát chiếu vào những khuôn mặt trẻ trung cười nói. Những hàng dừa nước soi bóng dưới làn nước chập chờn khi chiếc dầm khua nước đi qua. Anh chợt dừng chèo và lấy cây Guitare nắn phím ” Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước. Em đến thăm một lần. Bao lũ chim rừng họp đàn trên khắp bến xuân ….” Anh nhìn tôi dịu dàng :
– Cô bé hát bài nào đi.
Không biết tại sao cô lại cất tiếng hát ” Em đến thăm anh đêm 30 .Chưa đêm nào vui bằng đêm 30 .Em nói với người phu quét đường. Xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu anh”
Anh cười trêu:
-Thăm đêm mùng 8 nha bé. Có trăng còn đêm 30 tối đen như mực.
Cô mắc cỡ chống chế:
_ Còn Bến xuân nhà anh có chiếc cầu mà không nghe tiếng chim ríu rít.
– Huề hén cô bé .
-Sao gọi người ta cô bé hoài vây?.
-Nhỏ híu mà ham làm lớn. Gọi Em đươc không cô bé?.
Tiếng cô em nhừa nhựa cất lên :
-Cô bé hay em cũng nhỏ tuổi hơn anh Sáu. Gió mát quá ngủ quên.Thôi dìa nhà ngủ tiếp.
Khi những con chim chìa vôi, chim sẽ trong vườn hót ríu rít Ánh nắng rọi vô tận chỗ nằm, hai chị em mới giật mình thức giấc. Bà Tám bưng 3 dỉa xôi đậu xanh bốc khói đon đả:
– Ăn sáng đi hai cháu .Ở quê có chi dùng nấy nghen .
Cô ăn món chi cũng thấy ngon. Có lẽ lạ miệng và có người ấy ăn cùng .Sau khi thưa gởi từ giả bà Tám .Anh Sáu hướng dẫn đi thăm bạn của cô em. Buổi sáng, trời trong gió mát, con đường làng đất giồng êm ả. Người ta đi bộ hay xe đạp nên không ồn ào .. Xa xa tháp chuông nhà thờ cao vượt qua những mái nhà, những cụm tre làng xanh ngẳt che bóng mát cho con đường làng.
Tìm được nhà bạn, cô em mừng rỡ giới thiệu :
-Đây là anh Sáu ở chung xóm Mỹ Tho với tao, còn đây là cô Nhàn bạn thân với em hoc chung trường Lê Ngọc Hân.
Hai người đồng hương tíu tít hỏi thăm. Ở cùng xã nhưng đi học xa nhà họ ko biết nhau.
Trước khi ra về, cô Nhàn còn lưu luyến dặn dò anh sáu ghé nhà cô chơi thường xuyên. Nhàn gởi cho hai cô bao bắp mới bẻ non mướt nặng trĩu.
Khi ra về lòng cô nặng như bao bắp trên tay .Tự nhiên cô thầm nghĩ “Bao giờ em gặp anh lần nữa ? ”
Sau đó anh lên MỹTho tìm cô và hỏi dám bỏ gia đình theo anh đi xa .Cô từ chối. Sau đó anh tuyên bố lấy cô Nhàn và vượt biên sang Mỹ, cô không còn gặp anh nữa. Nhưng trong giấc mơ cô vẫn nhớ đêm trăng hôm ấy và con đường đất giồng êm ả , mát mẻ rợp bóng tre xanh ngày nào . Nhớ tiếng đàn và lời ca ” Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước . Em đến thăm một lần..”
Mùng 6 Tết Ất Tỵ .
03.02.26
Lời ban biên tập:
Mến gửi chị Nguyen ThienLuong
Cám ơn chị đã chia sẻ mẫu chuyện rất ý nghĩa cho tháng Tình Yêu Chị nhé.
“Bông hồng cho mối tình đầu” được chị kể bằng giọng hồi ức rất nhẹ, rất chậm, như một sự hòa tưởng giành cho những gì đã qua mà không thể gọi tên.
Điều chạm nhất không nằm ở tình yêu dang dở, mà ở không khí của một thời: xóm nhỏ, con đường đất giồng, nồi cơm khói ấm, ánh đèn dầu, tiếng đàn dưới trăng non. Tình cảm trong truyện trong trẻo, không chiếm hữu, không oán trách, chỉ lặng lẽ đi cùng ký ức. Khép lại trang viết, người đọc mang theo một nỗi buồn dịu, buồn vì đẹp, vì không thể quay lại, và vì ai cũng từng có một mối tình đầu như thế.
Cảm ơn cuộc đời vì còn cho mình những khoảnh khắc để biết mình từng yêu thương, chị à.
Lisa La



