Nhớ mẹ cuối năm

Cuối đông tôi gọi lên tiếng Mẹ
nghe lòng lạnh buốt đến vô cùng
Ngoài hiên chiếc lá rơi khe khẽ
mà tim tôi vỡ giữa hư không
Trời chiều cúi đầu theo nỗi nhớ
mây buồn trôi chậm phía chân non
Ngọn gió đông xuân về than thở
tôi nghe trong hồn dậy nỗi buồn
Tôi ngồi đây ghép từng mảnh vỡ
nhớ đến ngày xưa một mùa xuân
Một mùa xuân bi hận súng nổ
xác đồng bào len chặt hố hầm
Tôi không thể nào mà không nhớ
cố nén đi bao nỗi xót thương
Nhưng đôi mắt mẹ vẫn còn đó
Đôi mắt đẹp đầy máu đoạn trường
Quá khứ ai khuyên nên khép lại
nhưng sao ký ức vẫn không mờ
Lịch sử vẫn muôn đời kể mãi
như đời Mẹ tôi chết bơ vơ
Giờ tôi mới hiểu thân cát bụi
một kiếp người định mệnh bất ngờ
Mẹ tôi chết xác thân tê tái
tôi ôm hận suốt đời trong cả những giấc mơ
Xĩnh Vạn Na, 3/2/2026
Ps : Cuối năm nào cũng nhớ mẫu thân, dù rằng đã 58 năm bà mất nhưng vẫn mãi đau đáu nỗi buồn thương xót bà nên tôi phải viết một bài thơ nhỏ thay nén hương gởi đến linh hồn mẹ tôi ( bà mất mồng hai tháng giêng năm Mậu thân 1968 tại Huế )…cho nhẹ lòng mà viết tiếp thơ đón xuân.
Lời ban biên tập:
Mến gửi anh Dũng Tôn Thọ Dương
Cuối năm, khi đất trời chậm lại trong khoảnh khắc giao mùa, có những nỗi nhớ không thể gọi tên bằng lời thường. Đó là nỗi nhớ của những người con hướng về đấng sinh thành.
Tiếng gọi Mẹ của tác giả cất lên từ đáy thời gian, nơi mất mát không còn đo bằng năm tháng mà bằng những cơn đau âm ỉ chưa từng khép miệng.
“Nhớ Mẹ cuối năm” không chỉ là tiếng gọi riêng của một người con xa mẹ đã 58 năm, mà còn là khúc tưởng niệm lặng lẽ dành cho những bà mẹ Việt Nam đã đi qua chiến tranh bằng thân phận mong manh nhất. Trong bài thơ này, ký ức cá nhân hòa vào lịch sử, nỗi đau riêng hòa vào nỗi đau chung, để cuối cùng đọng lại là một ánh nhìn – đôi mắt người mẹ – vẫn còn đó, xuyên qua thời gian, chiến tranh và cả sự quên nhớ của con người.
Bài thơ được viết như một nén hương chữ, thắp lên vào những ngày cuối năm, để người ở lại nhẹ lòng mà tiếp tục bước sang mùa xuân mới.
Nguyện cầu hương linh nhẹ bước nơi cõi Tịnh và kính chúc anh luôn an lạc trong cuộc sống.
Lisa La



