Chiều bên tháp cổ

Những viên gạch cù trên tháp cổ ngàn năm
Lở lói xói mòn niềm tin chứng tích
Những viên gạch cù trên tháp cổ lặng câm
Mặc tiếng tru âm binh của bầy dơi trong đêm trừ tịch
Kìa , vũ điệu Chàm uốn lượn giữa tường rêu
Tay vẩy chân co đều như xâu chuỗi ngọc
Những đêm hời thinh âm như tiếng khóc
Văng vẳng lời ru mời mọc khách dừng chân
Kìa , tượng thần loang lổ khắp châu thân
Tay sấp ngửa giữa trần ai khói lửa
Tiếng ngựa hí rền vang một thủa
Biệt kinh kỳ xung trận mạc về đâu
Hỡi gạch cù mòn mỏi đã bao lâu
Mà dửng dưng trước bể dâu dời đổi
Giữa sương khói mù tăm lời réo gọi
Âm binh về trong nắng dọi bình minh?
Gạch cù mòn sao cứ mãi lặng thinh
Trong giấc ngủ lời trần tình than khóc
Kiếp ma hời nhớ chăng thời ngang dọc
Trơ gan làm gì tuế nguyệt đã thiên thu.?
Thì cứ ngủ gạch cù rêu huyết dụ
Lủng lẳng làm gì bầy dơi ngụ ngàn năm
Thôi đừng khóc những đêm rằm trăng dọi
Vọng tiếng ru hời neo lữ khách về thăm?
d u y p h ạ m
* tháp Phú lốc – BĐ ( ảnh Hùng Nguyễn Cửu)



