Thơ

Trăng

Phạm Đình Chuân(Trầm Mặc Siêu)

Rồi một mai… khi hồn xiêu phách lạc
Mơ màng ta nằm dưới đáy Trăng trong
Rất mơn trớn. Trăng ôm ta vào lòng
Thì thầm bảo: ”Hãy ngủ ngon người nhé!”

Tít trên cao… Trăng đong đưa nhè nhẹ
Vàng ánh Trăng. Vằng vặc toả muôn nơi
Mê hoặc cười. Trăng buông tiếng lả lơi
Uyển chuyển múa. Vũ điệu Nghê Thường khúc

Si mê Trăng… đắm chìm trong nhục dục
Nghiêng bầu rượu chảy tràn kẽ ngón tay
Say sáng, say trưa, say cả đêm ngày
Càn khôn tuý luý, đất trời điên đảo!

Đêm dần buông… Trăng mờ thêm diệu ảo
Sương dịu dặt thấm lạnh đôi vai gầy
Ta không say. Người cứ bảo ta say
Không say… nuốt tràn cung mây vào bụng!

Khuya rồi chăng? Hỡi Trăng…nỗi mông lung
Trăng treo vách đá dọi thẳng vào tâm
Đêm nay. Ta mời Trăng cùng đối ẩm
Để mai này… sầu rữa dưới ánh Trăng

Mơ màng Trăng
thỏ thẻ bảo ta rằng:
“Tàn cuộc say
Trăng còn đơn côi lắm!”

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button