Giới thiệu tác phẩm “Cách biệt” của tác giả Chuan Pham

CÁCH BIỆT
Cho Anh chạm vào bờ môi em dịu ngọt
Rồi trăm năm vẫn khao khát nỗi cô đơn
Chạm vào ánh mắt khắc khoải nỗi xuân thì
Bối rối nhìn mình chết chìm vào trong đó!
Chạm vào mái tóc suôn mượt chấm bờ vai
Vội khẽ đếm từng sợi dài muôn trùng nỗi nhớ!
Chạm vào nỗi hoang tưởng sẽ thuộc về mình
Rồi thảnh thốt nhận ra: tất cả là ảo ảnh!
Khi không gian với nghìn lần cách biệt
Và thời gian là khoảng tối nhập nhằng
Chạm vào da thịt em như nỗi nhớ mông lung
Mà ý niệm không từ thưở hồng hoang mông muội!
Chạm vào quá khứ của trái tim thanh khiết
Nghe từng nỗi đau buốt nhói trên phím đàn
Lơ đãng nhìn từng cánh én đưa Xuân sang
Thẫn thờ khi mình cô đơn giữa dòng người đón Tết
Đêm tưởng niệm trắng theo từng suy tưởng
Ngày rất thật! Kéo đêm dài vô tận
Ý niệm thời gian dài theo chuông đổ nhà thờ
Lửa linh hồn bùng cháy theo cái nhìn số phận!
Tác giả Chuan Pham (Trầm Mặc Siêu) vốn quen thuộc trên văn đàn Sắc Màu Việt qua những bài thơ tình dịu nhẹ, nơi cảm xúc được đặt xuống trang giấy bằng sự nâng niu và chừng mực. Nếu trước đây tình yêu hiện lên như một dòng chảy êm đềm, thì ở bài thơ này, nó được soi dưới một nguồn sáng khác, lặng hơn, tỉnh hơn và đậm màu suy tưởng.
Điểm sáng của thi phẩm nằm ở cách tác giả đặt trọng tâm vào động từ “chạm”. “Chạm” ở đây không mang nghĩa chiếm hữu, mà là một thử nghiệm mong manh trước ranh giới của cảm xúc. Chạm vào bờ môi, chạm vào ánh mắt… mỗi chuyển động đều rất khẽ, nhưng lại gợi mở một nghịch lý âm thầm: càng tiến lại gần, khoảng cách càng hiện rõ; càng thiết tha, cô đơn càng thấm sâu. Tình yêu vì thế không còn là gam màu rực rỡ, mà trở thành một khoảnh khắc chênh vênh giữa khao khát và bất lực.
Giọng thơ hạ thấp, nhịp điệu chậm và đều như một dòng tự thoại. Sự lặp lại có chủ ý tạo nên những vòng ngân trầm, khiến người đọc không chỉ đi qua câu chữ mà còn dừng lại trong dư vị của nó. Đó cũng là nét đẹp của thơ trữ tình đương đại – không phô bày cảm xúc, mà lặng lẽ mở vào chiều sâu nội tâm.
Vì thế, thi phẩm không dừng ở một khúc tình ca đổi cung, mà trở thành một khoảng lặng để người viết tự soi mình trong cảm giác yêu. Và chính trong khoảng lặng ấy, bài thơ tìm thấy ánh sáng riêng, âm thầm, bền bỉ, và ở lại lâu hơn trong lòng người đọc.
✒️ Lisa La



