
Em hỏi anh biển bao nhiêu tuổi
Mà sao xanh mãi vẫn không già
Sóng đến bạc đầu còn đắm đuối
Ngàn năm rồi còn hôn mãi bờ xa
Chiều vắng anh, em lại ra trước biển
Chỉ có nắng vàng với cánh én trùng khơi
Chỉ có biển biết tình em lưu luyến
Nhớ thương anh, thơ viết chẳng thành lời
Em chơi vơi đứng trước ngàn con sóng
Nhớ về anh, sao nhớ đến nao lòng
Nơi anh ở giờ mùa đông biển động
Có thấy tình em gửi đến anh không?.
NB 10/3/2026
Lời ban biên tập:
Đọc bài thơ này, em hình dung ra người phụ nữ ấy đang ngồi bên biển để nói chuyện với chính lòng mình. Hỏi biển bao nhiêu tuổi, nhưng thật ra là hỏi tình yêu của mình có đủ dài, đủ bền không. Chiều xuống, đứng trước biển rộng, nỗi nhớ người xa chợt dâng lên rất thật, rất đàn bà. Biển lúc ấy không chỉ là biển nữa, mà như người bạn biết lắng nghe. Và ở đâu đó, giữa mùa đông biển động, ta vẫn tin người mình thương sẽ cảm được tấm lòng mình gửi theo từng con sóng.
Phải không chị ?!
🍃 Lisa La



