Tùy bút

Viết để chữa lành

Tố Mai

Có những ngày, việc viết đối với ta trở nên thật lạ lẫm và diệu kỳ, bởi khi ấy, viết không còn là sắp xếp ngôn từ mà chính là hít thở để chữa lành. Mấy hôm nay viết với em tôi là điều diệu kỳ ấy.

Giữa những mệt mỏi của cơn bệnh, mỗi dòng chữ hiện ra tựa như một nhành hoa nảy mầm từ kẽ đá, mang theo hương thơm thanh khiết của sự tĩnh tại. Em viết để tự vỗ về bản thân, để từng nét bút như một bàn tay ấm áp xoa dịu những cơn đau đang âm ỉ, biến những nhọc nhằn thành những cánh lá xanh rì rập rờn trong nắng sớm.

Trong không gian tĩnh lặng, mỗi câu thơ lời văn rơi xuống trang giấy nhẹ nhàng như giọt sương mai đậu trên phiến lá, trong veo và đầy sức sống. Viết lúc này với em, là mở toang cánh cửa tâm hồn để đón lấy vạt nắng dịu dàng nhất, để mặc cho tâm trí được rong chơi giữa cánh đồng hoa cỏ, nơi không có yếu mềm, chỉ có sự bình yên lan tỏa. Cứ thế, em tôi gửi gắm vào con chữ lời hứa về một ngày mai thức dậy, cơ thể sẽ nhẹ bẫng như mây và trái tim lại rộn ràng nhịp đập như BẢN TANGO CHO EM mỗi ngày đi làm em từng đung đưa người theo sóng nhạc và miệng ngâm nga hát theo chị.

Mong em sớm vượt qua những ngày mệt mỏi này để lại được đón ánh nắng trong trẻo bên khung cửa sổ. Hãy cứ để con chữ vỗ về em, là nguồn oxy xanh mướt tưới mát cho tâm hồn lúc này. Chúc em sớm bình phục, cơ thể nhẹ bẫng như mây và đôi tay lại thanh thản dệt nên những điều tuyệt đẹp. Mau khỏe nhé TÔI ƠI của chị🌺♥️

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button