Giới thiệu tác phẩm “Chuyến tàu của đời người” của tác giả Dang To

Đời người giống hệt chuyến tàu đêm
Dừng lại từng ga chở khách thêm
Sum họp, chia ly, cười lẫn khóc
Ga buồn hiu hắt tiếng rao đêm
Chào đời thì vội vã lên tàu
Chẳng biết chuyến tàu đi đến đâu
Xuyên núi vượt sông, qua ghềnh thác
Chuyên chở hợp tan rất nhiệm mầu
Mỗi lần gặp bạn mỗi lần mong
Nhặt lá thu rơi nhặt cả sầu
Đem bản trường sầu phong kín lại
Nghe hồn thu lạc giữa đêm thâu
Mây thu đầu núi khói ven sông
Cơn lạnh chiều thu, bóng nắng tà
Tôi vẫy tay thay lời tiễn biệt
Bóng người mờ nhạt cuối sân ga
TTS ( Tô công Đáng)
Có những ngày mình ở yên một chỗ, không hẳn để nghỉ, chỉ là cơ thể muốn chậm lại một chút. Mọi thứ bên ngoài vẫn trôi, chỉ là mình không theo kịp. Tiếng động xa dần, ý nghĩ cũng bớt xô đẩy. Trong cái chậm lại đó, tự nhiên thấy mọi thứ rõ hơn, nhẹ hơn.
Tôi đọc “Chuyến tàu của đời người” của tác giả Tô Công Đáng trong một ngày như vậy.
Bài thơ chọn một hình ảnh rất gần. Một chuyến tàu, những ga dừng, những lần gặp rồi chia tay. Không cầu kỳ, nhưng đọc trong lúc này, lại thấy chạm.
Đời người giống một chuyến tàu đêm. Cứ lên rồi đi, không kịp hỏi nhiều.
“Chào đời thì vội vã lên tàu
Chẳng biết chuyến tàu đi đến đâu”
Cái không biết đó, bình thường nghĩ tới dễ lo. Nhưng khi nằm im thế này, lại thấy cũng không cần biết. Mỗi đoạn đường cứ thế mà qua. Có người lên, có người xuống. Có lúc vui, có lúc buồn. Rồi cũng qua.
Những gì mình từng giữ, từng nghĩ quan trọng, đến lúc này thấy cũng nhẹ đi. Như câu thơ nhặt lá thu rơi, nhặt cả sầu. Mình đã từng gom nhiều thứ như vậy. Ký ức, cảm xúc, cả những thứ không tên. Nhưng giữ mãi cũng mỏi. Có lúc tự nhiên muốn đặt xuống.
Mình không giữ được ai lâu hơn một chặng. Và cũng không thể đi thay ai một đoạn. Đến lúc tiễn nhau, cũng chỉ là một cái vẫy tay. Không cần nói nhiều.
Hôm nay nằm yên, đọc bài thơ này, thấy mình cũng đang ở trên chuyến tàu đó. Không biết ga tới là đâu. Chỉ biết là mình đang ở đây. Và chuyến tàu vẫn đi. Chậm thôi, cũng được.
✒️ Lisa La



