Giới thiệu tác giả - tác phẩm

Giới thiệu tác phẩm “Quên sao được” của tác giả Phuong Thu Nguyen Thien

QUÊN ĐƯỢC SAO
******************
( Cùng vui với chữ Q )

Q uên sao được những ngày xưa thân ái
Q uãng đường dài đón từng bước chân vui
Q uán chè ngon quen thuộc vẫn gọi mời
Q uá lôi cuốn làm sao mà cưỡng lại!
Q uàng vai nhau mặt mày đầy hăng hái
Q uỹ cạn rồi tiền đâu nữa mà chi
Quyết định nhanh mấy đứa oẳn tù tì
Q uả xui xẻo chầu này mình phải đãi!
Q uây quần nhau những lần trường cắm trại
Q uanh lửa hồng cùng nhảy múa hát ca
Q uà trao tay lưu niệm chỉ gọi là
Q uyển truyện ngắn kèm thêm viên xí muội!
Q uyến luyến mãi ngày chia tay năm cuối
Q uay mặt đi giấu dòng lệ tuôn rơi
Q ua thi cử mỗi đứa một phương trời
Q uả đất tròn mong có ngày gặp lại!
Q uá tuyệt vời làm sao không nhớ mãi
Q uãng đường đời in dấu bước học sinh
Q uyển lưu bút ngày xanh thuở yên bình
Q uyện thương nhớ theo từng trang giấy mỏng!
Q ua lâu rồi hồn nhiên và bé bỏng
Q uãng đường dài kiếm sống lắm phong ba
Q uanh bên ta mọi thứ sẽ nhạt nhoà
Q uên sao được tuổi học trò hoa mộng!

P.T.N.T


Sắc màu Việt lại được vinh hạnh làm quen với một tác giả nữ mới, ký bút danh P.T.N.T, một giọng thơ lần đầu xuất hiện trên văn đàn của chúng ta nhưng đã mang theo nhiều rung cảm dịu dàng của tuổi học trò.

Thơ chị không cầu kỳ trong thi ảnh, không phức tạp trong cấu trúc, mà giản dị như dòng chảy của ký ức kể lại những ngày xưa thân ái bằng chính nhịp đập nguyên sơ của cảm xúc.

“Quên được sao” vì thế không chỉ là một bài thơ, mà như một trang lưu bút mở ra. Ở đó, mỗi kỷ niệm hiện lên vừa gần gũi, vừa lấp lánh nét riêng.

Điều thú vị là chị đã khéo léo “cùng vui với chữ Q”, biến một trò chơi ngôn ngữ thành sợi chỉ xuyên suốt toàn bài. Nhưng vượt lên trên kỹ thuật, điều giữ người đọc ở lại chính là chất đời rất thật: quán chè quen, những lần góp tiền rồi oẳn tù tì, những buổi cắm trại rộn ràng và cả phút chia tay lặng lẽ. Tất cả được giữ ở độ vừa đủ, không tô đậm, không lên gân, nên càng dễ chạm vào miền ký ức chung của nhiều người.

Ở P.T.N.T, người đọc có thể nhận ra một sự tiết chế đáng quý. Chị biết dừng lại đúng lúc để cảm xúc tự lan. Có lẽ vì thế, bài thơ khép lại mà dư âm vẫn còn: nhẹ thôi, nhưng bền.

Một lời chào đầu tiên, mộc mạc mà chân thành. Chúng ta hy vọng, từ những trang viết như thế, hành trình thơ của chị sẽ còn mở ra thêm nhiều khoảng lặng đẹp để người đọc ghé lại và nhớ.

Cám ơn chị đã chọn SMV như một chốn thư hiên – viết chậm & đọc sâu, chị nhé!

BBT Sắc Màu Việt

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button