Thơ

Em ra đi

Em ra đi tháng năm mưa nặng hạt
Cây phượng tím buồn cánh rũ đìu hiu
Câu thơ viết giữa chừng tìm giấc ngủ
Mong bình an trọn vẹn giấc mơ chiều.

Em ra đi bóng nhỏ dáng liêu xiêu
Xa yêu thương xa bao điều khờ dại
Đỏ mắt rồi trái tim đau khắc khoải
Nói thay lời từ biệt với hoàng hôn.

Em ra đi nơi đó có còn thương
Dáng hình xưa vấn vương tình đất mẹ
Nơi ngút ngàn một thời ta có thể
Đem nắng về cùng vui vẻ sẻ đôi.

Em ra đi bao ẩn ức ngậm ngùi
Nặng nỗi buồn biết có ai thấu hiểu
Thơ tâm tình mong nỗi đau lắng dịu
An ủi mình dù ai hiểu đúng sai…

Ngày 10/5/2026
*Thu Hà


Lời ban biên tập:

Đọc “Em ra đi” như được bước chân rất khẽ của một tâm hồn đã đi qua quá nhiều thương tổn.

Những câu thơ mềm và buồn như màu hoàng hôn cuối ngày, nơi nỗi đau được giấu dưới sự dịu dàng và bao dung.

Hình ảnh “phượng tím”, “giấc mơ chiều”, “trái tim đau khắc khoải” khiến cảm xúc lan chậm nhưng thấm rất sâu.

Đọc hết bài thơ vẫn còn nghe một khoảng lặng đọng lại trong tim, như có một người đang âm thầm học cách rời đi để giữ bình yên cho chính mình và cho cả những điều từng rất thương.

Happy Mother’s Day chị !

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button