Mưa ơi chốn nớ miền Vĩ Dạ

Dòng Hương lững thững trong sương khói
Giấu nỗi niềm xưa giữa bến đời
Mái ngói rêu phong nghiêng giọt lạnh
Ru hồn lữ khách giữa chơi vơi
Hồi chuông Linh Mụ ngân lơ lửng
Thức giấc phù vân mấy dặm trường
Gió cuốn lời thương vào cõi mộng
Chờ người lạc bước chốn tha phương
Đập Đá đò ngang bờ đợi khách
Hỡi người năm nớ biệt trùng khơi
Trăng hờn bến lạnh bên thành quách
Ôi tiếng lòng đau rụng một đời
Mưa ơi chốn nớ miền Vĩ Dạ
Trắng phủ Hoàng Hoa chẳng lối về
Lặng lẽ thềm ai buồn sắc nhớ
Âm thầm mắt đỏ tự bên tê
Róc rách thuyền trăng lòng thiếu phụ
Rơi từng khắc khoải quyện nên câu
Hoàng hôn bóng chiếc câu chờ đợi
Cánh nhạn cô liêu vỗ nhịp sầu
Nến lệ đêm trường từng giọt chảy
Mưa buồn rả rích phủ sân rêu
Hàng cau giăng kín hồn thương nhớ
Một mảnh duyên gầy lạnh mỹ miều
Ngày cũ mô rồi ơi ký ức
Còn chăng dư ảnh thuở ban đầu
Tay ai từng nắm tay xa khuất
Để mộng trăng vàng nhuốm bể dâu
Màn đêm Vĩ Dạ mờ sương bạc
Nhịp phách Nguyệt cầm vọng tiếng ai
Hay tiếng cô phòng mưa kể chuyện
Nỗi niềm thổn thức những tàn phai ..
Miên Hanh; 13.6.2026.



