Thơ
Câu thơ

ĐÃ GIÀ…!
Nương theo
ngọn gió ta đi
Tìm hương
xưa cũ
nợ gì trần gian
Chiều nay đứng giữa mây ngàn
Khăn tang của Mẹ nặng mang ơn người
Ngày xưa
Mẹ dắt rong chơi
Đục trong Mẹ dạy ngôn lời
thật hay
Lớn lên đủ cánh xa bay
Tha phương cầu thực câu hời lại quên
Chiều nay
buồn nhớ lênh đênh
Nghe con
sáo sậu hót bên hiên đời
Em còn
một nửa trong tôi
Em quên hay nhớ góc ngồi tuổi thơ
Dòng sông
bến nước con đò
Bên bồi bên lở ước mơ
đục ngầu
Ta em
tóc ngã màu nâu
Nương theo con nước nông sâu xuôi dòng…!
Lê Minh Hùng…!



