Bóng người ơi khói mù sương

Ôi từng ly biệt, biệt ly
Men say hóa kiếp, tình si hóa đời
Nợ duyên hỡi, duyên nợ ơi
Chỉ còn hình bóng sầu rơi đêm trường
Bóng người ơi, khói mù sương
Thướt tha vương vấn, vấn vương muôn phần
Nhân tình hỡi, hỡi tình nhân
Ôi nghìn vết khắc ân cần hằn sâu
Sầu cay sao rót tim sầu
Cay dòng lệ đắng úa nhầu ngày vui
Mỗi khúc ly biệt ngậm ngùi
Mỗi vòng cung nhịp bùi ngùi xót xa
Hồn ta góc khuất phong ba
Gió ngăn lối hẹn, trăng tàn dở dang
Cố nhân ơi, hỡi nhân hoàng
Mảnh hồn gom nhặt, ngỡ ngàng hồn ai
Ôi vầng nhan sắc trang đài
Diễm kiều khoảnh khắc, phôi phai nghìn trùng
Một đời luân lạc mông lung
Bâng khuâng hư ảnh lạnh lùng hỡi tim
Tình đau lệ mắt ngóng tìm
Lối về cô lẽ, nhấn chìm dấu xưa
Nhớ thương ơi, mấy cho vừa
Mưa qua ngõ vắng, vắng thưa tiếng người
Người đi, đi cả nụ cười
Bóng tình sót lại, tiếng lời im thinh
Đêm ơi đối diện bóng mình
Bóng nhân tình hỡi, lặng thinh phũ phàng
Vòng tay ấm lạnh vội vàng
Nợ duyên, duyên nợ – bàng hoàng ly bôi
Vọng hồi ơi, nhịp đơn côi
Vọng nghìn năm cũ chia phôi vọng về ..
Miên Hanh; 31.7.2026
(Điệp Ngữ Vọng Hồi)



