Thơ

Những dấu chân

Trên con đường mỗi chiều ta dạo bước
Biết bao người đã nối tiếp đi qua
Nón xa xôi về khuất dưới nắng tà
Có ai nhớ dùm cho một sắc áo

Một giai nhân từ phương trời diệu ảo
Ghé hài son dừng lại ngắm hoa rơi …
Có ai tin ta mãi nhớ thương người
Từ buổi ấy ôm lòng xây mộng tưởng

Từ buổi ấy mỗi hoàng hôn buông xuống
Nắng hiu vàng trên lối nhỏ hoang liêu
Ta băn khoăn lần dõi bóng yêu kiều
Hòng gặp lại phân bày niềm quyến luyến .

Nhưng…Than ôi ! Con đường không hứa hẹn
Tháng ngày qua cỏ lá lạnh màu sương
Ta lê chân cứ mãi thẩn thơ buồn
Người xinh đẹp vô tình không hiểu thấu !

Có ai nhớ gót ngọc còn in dấu
Trên cát vàng , trên xác lá nào rơi
Để ta đi tìm nhặt dấu chân người
Về kiến trúc một hình hài tuyệt diễm.

Có ai biết con đường không hứa hẹn
Người hôm xưa đi, đến đã bao lần ?
…Ôi ! còn đâu, mong đợi những dấu chân
Những dấu chân chất chồng xuôi ngược mãi
Những dấu chân đã chìm trong cát bụi
Dấu chân nào ai nhớ của người xa
Dấu chân nào đã dẫm trái tim ta !

Nguyễn Xuân Tịnh

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button