Thơ

Nhớ mẹ

Chiều xuống nghe lòng chợt nhớ ai
Quê nhà từng tiếng vọng bên tai
Mẹ ơi, năm tháng như mây trắng
Bay mãi về đâu chẳng đoái hoài

Ngày ấy con đi giữa cuộc đời
Mẹ ngồi bên cửa mắt xa xôi
Con mang tuổi trẻ đi muôn hướng
Để lại sau lưng một bóng người

Mẹ đợi bao mùa cây thay lá
Con qua bao nẻo gió phong trần
Có những đêm dài con chợt khóc
Chỉ vì nghe nhớ một bàn tay

Nếu biết đời người ngắn đến đâu
Con đâu để mẹ đợi bạc đầu
Con đâu đem tuổi xuân đi mất
Để bóng mẹ già khuất phía sau

Bây giờ mẹ ở tận trời cao
Con thấy trăng buồn rớt mái sau
Một tiếng “mẹ ơi” chìm trong gió
Mà nghe cay xé đến ngàn sau

Có những tháng năm đời rất rộng
Sao lòng con vẫn thấy cô đơn
Đi giữa phố người đông đến thế
Mà lòng vẫn nhớ đến song thân

August 13, 2026
TTS (Tô công Đáng) 🦩✒️

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button