Thơ

Sông chiều

Gió nhẹ trên sông gợn nắng chiều
Con thuyền buông mái giữa cô liêu
Nước trôi chẳng đợi người năm cũ
Đọng mãi hồn quê giữa ráng chiều

Lơ thơ bãi cát vàng im vắng
Xa tiếng chuông ngân, lẫn gió chiều
Nắng nhạt buông dần lên bến cũ
Sông dài lặng lẽ, sóng cô liêu

Cỏ úa ven bờ nghiêng bóng nước
Bèo theo con sóng khuất ngàn phương
Không chuyến đò ngang, không tiếng gọi
Chỉ còn sương phủ trắng ven đường

Mây trắng ngàn năm trôi lững lờ
Cánh chim về muộn khuất trong thơ
Lòng người bỗng thấy hồn quê dậy
Nghe sóng chiều hôm vỗ trắng bờ

August 11, 2026
TTS (Tô công Đáng) 🦩✒️

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button