Thơ

Dặm trường lưu dấu

Đời tôi có “Sáu” khúc quanh
Chia ra nhiều đoạn, chữa lành con tim
Từ lúc biết đến chữ tình
Ký ức mời gọi bảo mình viết ra…

Bắt đầu Cam Lộ quê nhà
Một chín năm bảy, đậm đà tuổi thơ
Chợ Phiên ngày ấy điểm tô
Làng trên, xóm dưới người mô cũng hiền…

Chữ “Cam” hội tụ bao miền
Bắt đầu nghe đọc đã ghiền đến thăm
Làng Cam Lộ chẳng xa xăm
Hỏi ai cũng có tình nằm trong tim…

Bao năm xuôi ngược điêu linh
Chiến tranh ly biệt cho mình rời xa
Huế và Quảng Trị vào ra
Đến năm “sáu chín”, thế là phân ly…

Từ Huế vọng mãi sầu bi
Cam Lộ mất dấu, biết đi ngã nào
Mậu Thân, đau khổ xiết bao
Tang thương Huế khóc lệ trào tháng năm…

Từ “sáu chín” chẳng về thăm
Xa rời Cam Lộ, mù tăm tháng ngày
Ở Huế học hết Tú Tài
Rời xa Huế để miệt mài tương lai…

Năm “bảy mốt” nói “gút bai”
Đà Lạt thơ mộng cho ai thẫn thờ
Chỉ lo học mong đón chờ
Con đường phía trước vẫn mơ huy hoàng…

Bỗng dưng chiến cuộc lan tràn
Bảy lăm đứt gánh lỡ làng người ơi
Thương cho Đà Lạt núi đồi
Một thời Đại Học nay rời bỏ đi…

Bước chân từ biệt nói gì
Nha Trang lưu lạc, bụng thì trống không
Gầy nhom gió thổi đau lòng
Chờ con tàu để xuôi dòng vào Nam…

Sài Gòn chờ đợi ai ham ?
Tháng Tư buồn đến, chẳng làm được chi
Những ngày lăn lóc thấy gì
Trôi theo thời cuộc, bước đi bềnh bồng…

Nhìn gia cảnh mới đau lòng
Bo bo ăn độn, gạo hòng quên sao?
Bảy bảy, thôi tạm biệt nào
Miền Tây trực chỉ, tình khao khát tình…

Bắc Mỹ Thuận, ghé Bình Minh
Cần Thơ xinh đẹp cho mình ngất ngây
Dừng chân để ngắm trời mây
Vui thay tiếng gọi về đây chan hòa…

Con tôm, con cá bao la
Tát đìa dăm phút, vào ra ăn hoài
Gạo cơm cứ việc mời chào
Tình người chơn chất ngọt ngào cảm thông…

Chao ôi, quá sức ấm nồng
Hậu Giang ngày ấy chất chồng thương yêu
Một ngày gặp gỡ bỗng nhiều
Dâng trào xúc cảm tình phiêu mất rồi…

Thế là nhung nhớ bồi hồi
Cách xa mấy cũng đi thôi, gặp nàng
Nhìn nhau vài tiếng hỏi han
Gửi trao ánh mắt tình chan chứa tình…

Bạc Liêu gá nghĩa đôi mình
Nên duyên chồng vợ, thắm tình trước sau
Nhớ năm “bảy chín” qua mau
Sài Gòn có Mạ rước Dâu cùng về

Năm năm miệt dưới phu thê
Con trai nối dõi Mạ mê quá chừng
Mạ già rồi, Con phải ngưng
Về Sài Gòn lại để mừng “đích tôn”…

Rời miền Tây, dạ bồn chồn
Thương Mạ già yếu, chẳng còn ai lo
Tuổi bảy mươi Mạ hay ho
Đêm đêm khó ngủ ai dò được lâu?

Những năm bên Mạ bể dâu
Bôn ba mưa nắng dãi dầu thân con
Thời gian mới hiểu sắt son
Chăm sóc cho Mạ bệnh còn bủa vây…

Chín năm trời dạ khôn khuây
Khi Mạ nằm xuống, lệ đầy trong tim
Tám chín, còn lại một mình
Giờ đây mất Mạ, đắm chìm nỗi đau…

Thời gian rồi cũng qua mau
Sài Gòn ghi dấu bền lâu tháng ngày
Mười lăm năm, vẫn đi “cày”
Đến khi từ giã, tình này khắc ghi…

Sài Gòn ơi, bước chân đi
Hẹn ngày trở lại, tình thì còn đây
Hai đứa con chưa sum vầy
Tương lai chấp nhận, lấp đầy âu lo…

Qua xứ người chẳng đắn đo
Có công mài sắt, ấm no sẽ chờ
Mười ba năm, đợi một giờ
Cả nhà sum họp, bến bờ xinh tươi..

Từ đây người có nụ cười
Từ đây người biết thương người thiết tha
Qua rồi ngày tháng phong ba
Tuổi bảy mươi giờ đã vào ra với tình…

Cám ơn đời đã cho mình
Cứ đi hẵng đến, nghĩa tình trước sau
Mùa qua, tóc có phai màu
Câu thơ để lại, nói câu ơn Người…!

HÀN TUẤN

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button