Thơ

Đêm

Đêm nghiêng chiếc bóng xuống đời
Tôi ngồi ôm tiếng mưa rơi vào mình
Ngoài kia gió thoảng vô tình
Tôi nghe tóc cỏ lặng thinh trở đầu

Lối về chẳng ở phía sau
Cũng không ở phía bắt đầu ngày mai
Một chân bước giữa hình hài
Một chân lạc giữa phôi phai … không người

Thời gian cởi áo bên trời
Để trần những vết rạn đời trên trăng
Con sông quên chảy bao lần
Chỉ còn đá nhớ âm thầm gọi đau

Đêm sâu tận phía không màu
Lời chưa nói kịp thành câu đã tàn
Bàn tay lần giữa phù vân
Chạm vào bóng của thiên đàng bỏ quên

Tôi ngồi đan lại nỗi niềm
Nghe đêm run rẩy trên thềm hư vô
Bỗng tôi như kẻ tội đồ
Linh hồn nhật nguyệt bên bờ khói sương

Từ im lặng mọc vô thường
Từ cô độc nở yêu thương ngập tràn
Tôi nghe vọng đến hồi chuông
Tiếng chim nào hót muộn phiền đêm qua

Đêm nằm mơ những bó hoa
Nằm bên hè phố ngã màu xót thương
Đêm nghe gió rít đoạn trường
Một linh hồn mãi vấn vương cuộc đời

Vạn Giã, 18/8/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button