Chuyện vui ông bà sui gia
Ông sui mất vợ, bà sui mất chồng, vốn là người một nhà nhưng đường sá xa xôi nên ngót nghét mấy năm trời mới có dịp hội ngộ. Nhân kỳ giỗ chạp dòng họ, hai bên gia đình sum họp đông đủ. Tiệc tàn, con cháu vắng dần, ông sui bất đắc dĩ phải ở lại qua đêm tại nhà bà sui.
Trời xế chiều, gió thổi đung đưa. Ở cái tuổi dở dang lại mang danh sui gia, ông bà đều e ngại tiếng ra tiếng vào của chòm xóm. Rốt cuộc, chẳng ai ai dám đi ngủ. Cả hai đành ngồi trân trốt ở phòng khách, mượn chén trà nóng để “giữ khoảng cách” và thức sáng đêm.
Đêm càng về khuya, không khí càng quánh lại. Để xua đi cái tĩnh mịch và giữ cho đôi mắt khỏi sụp xuống, bà sui húng hắng ho một tiếng, vui vẻ gợi ý:
– Hay là ông sui với tôi chơi đố vui cho chóng sáng? Tôi xin phép ra đề trước nhé
Ông sui gật gù:
– Vâng, bà sui cứ tự nhiên.
Bà sui tủm tỉm, ngập ngừng một hồi rồi cất giọng ngân nga:
– Đố ông sui… cái gì chỉ bằng mu bàn tay tôi, mà lại có lông?
Ông sui ngồi đối diện, vừa nghe xong câu đố thì mặt biến sắc, trán nổi gân guốc. Ông chồm người lên hất hàm:
– Bà đố sao kỳ cục vậy? Tôi nói cho bà biết, cái của bà có cái bằng… cùm tay tôi nằm trên cái của bà
Nghe tới đây, bà sui đứng phắt dậy, mặt đỏ gay vì tức giận:
– Ông sui Ông là bậc bề trên mà ăn nói lộn ngôn, mất nết, vô giáo dục vừa thôi nhé
Một người giữ kẽ, một người “nghĩ Oan”, tranh cãi qua lại hồi lâu thành ra tiếng la lối om sòm giữa đêm vắng. Hàng xóm chung quanh giật mình tưởng có ẩu đả, vội báo ngay xã tới can thiệp. Thế là ngay đêm ấy, hai ông bà sui được mời thẳng lên trụ sở để hòa giải.
Tại trụ sở xã, vị cán bộ ôn tồn hỏi:
– Đêm hôm khuya khoắt, hai ông bà sui gia không lo nghỉ ngơi, sao lại cãi nhau om sòm làm mất trật tự thế này?
Bà sui uất ức sụt sùi trình bày:
– Báo cáo cán bộ, tôi chỉ đố vui cho đỡ buồn ngủ. Tôi đố câu: “Cái gì bằng mu bàn tay tui mà có lông ?”, ý tôi là cái tai trâu Thế mà ông sui đây lại vu cho tôi rồi phát biểu nhăng nhít, thô tục
Cán bộ xã quay sang ông sui:
– Còn ông, ông giải thích sao về câu trả lời của mình?
Ông sui gãi đầu gãi tai, phân trần đầy vô tội:
– Báo cáo cán bộ, tôi có nói gì sai đâu !Bà ấy bảo cái tai trâu bằng mu bàn tay bà ấy, thì tôi phản pháo ngay cái nằm trên cái tai trâu phải là cái sừng trâu, cỡ chừng cùm tay tôi chứ mấy! Tôi tả cái sừng trâu đàng hoàng mà bà ấy lại mắng tôi ăn nói tào lao
Lúc này, bà sui mới ngẩn người ra. Hóa ra từ đầu đến cuối là do mình “nghĩ xa nghĩ lệch”, tự thẹn với lòng. Bà sui đỏ bừng mặt, cúi gập người lí nhí xin lỗi ông sui trước mặt cán bộ.
Trên đường từ trụ sở xã về nhà, bà sui cứ đi sau lưng, xuýt xoa xin lỗi mãi không ngừng:
– Thôi thì tui thật tình xót ruột quá, tại tui bộc phát suy nghĩ bậy bạ mà trách nhầm ông sui. Ông sui bỏ qua cho tui hen…
Ông sui bước chậm lại, ngoảnh đầu cười khì một tiếng rồi thì thầm:
– Ôi dào, bà sui không phải áy náy đâu! Thật ra tui mới là người phải cảm ơn bà đấy…
Bà sui ngơ ngác hỏi:
– Sao ông sui lại cảm ơn tui?
Ông sui nhếch môi, ghé sát tai bà sui thì thầm:
– Thì lúc đó bà bảo “tai trâu”, tui mới vớt vát cãi thành “sừng trâu” được. Chứ lúc đó bà bảo là “lỗ tai ngựa”… thì có nước tui cắn lưỡi chứ đỡ bằng trời sao nổi 😄
Hai ông bà sui dắt díu nhau về tới nhà thì trời cũng vừa hửng sáng. Chuyện đêm qua chưa qua, chuyện sáng nay đã tới. Mới sáng sớm, bà sui đã đùng đùng đứng trước sân la lối om sòm với mấy người xóm giềng.
Ông sui trong nhà bước ra, chắp tay sau lưng, nhàn nhã gọi vọng ra:
– Có chuyện gì mà bà sui phải xé ra to, lớn tiếng với chòm xóm đầu ngày đầu cổ vậy?
Bà sui quay lại, mặt hừng hực gắt gỏng:
– Ông nghe có đứt ruột không cơ chứ! Họ đồn rùm lên là tui với ông đêm qua ở chung một nhà rồi “thế này thế nọ”! Bày đặt thêu dệt trắng trợn, ông nghe coi có chấp nhận được không?
Ông sui ôn tồn xua tay, túc tắc khuyên:
– Ôi dào! Họ nói gì thì kệ họ. Miễn mình không có thì thôi . Hơn thua chi vài ba câu dèm pha cho mệt sức bà sui ơi
Bà sui dậm chân hớn hở phẫn uất, đỏ gắt gao:
– Không chịu! Cái chuyện vô căn cứ này tui quyết không để yên đâu! Đồ cái lũ ăn không nói có, ngậm máu phun người!
Ông sui lắc đầu thở dài:
– Tui đã bảo bỏ qua mà… Sao bà sui cứ phải nhọc công chửi bới người ta làm gì?
Bà sui lườm ông sui một cái đứt ruột, gạt phắt tay rồi gõ nhịp đôm đốp xuống cùm tay:
– Phải chửi chứ! Lũ này tui phải chửi cho bằng được… chửi chừng nào có mới thôi😄
Tiến Tôn- Thất



