Bậc thầy cảm âm
Để thư giãn, mời các anh chị cùng đọc câu chuyện hài hước có tựa đề:
BẬC THẦY CẢM ÂM
Tại một buổi tiệc họp lớp, anh Thắng – một người luôn tự vỗ ngực là “rành nhạc lý nhất phường” – bước lên sân khấu. Anh liếc nhìn anh nhạc công đang chỉnh đàn với ánh mắt đầy vẻ chuyên gia rồi phán:
– “Chú em cứ đàn đúng tông La thứ cho anh. Nhớ là phải ‘phiêu’ theo tiếng hát của anh nhé, đừng có đánh cứng nhắc quá!”🤣
Anh nhạc công gật đầu bắt đầu dạo nhạc rất mượt mà. Thắng vừa cất giọng câu đầu tiên đã cao chót vót, lệch hẳn đi so với tiếng đàn. Anh nhạc công khựng lại một chút, vội vàng chuyển tông để đuổi theo giọng của Thắng.
Vừa chuyển xong, Thắng bỗng dưng… hạ giọng thấp tè xuống như tiếng thì thầm. Anh nhạc công lại mướt mồ hôi tay, xoay xở đủ kiểu để tiếng đàn không đè nát tiếng hát. Thế nhưng, Thắng dừng lại ngay lập tức, đập tay lên mặt loa rồi quát:
– “Này! Chú đánh kiểu gì thế? Anh hát một đàng, chú đàn một nẻo. Chú có biết nhạc không đấy? Chỗ này phải là hợp âm Fa trưởng tăng thêm chút ‘gia vị’, chú đánh nghe như tiếng gõ bát thế à?”😂
Anh nhạc công nhẫn nhịn:
– “Dạ, tại anh hát nhảy tông liên tục, em chuyển không kịp…”😂
Thắng trợn mắt:
– “Vớ vẩn! Là do chú không có ‘cảm thụ âm nhạc’. Nhìn anh này, nhạc nó phải nằm trong máu!”🤣😝
Nói rồi Thắng tự bắt nhịp hát tiếp. Anh nhạc công lần này quyết định “đứng yên” ở một tông chuẩn. 😂 Thắng hát càng lúc càng sai, nốt cao thì hụt, nốt thấp thì phô, nghe như tiếng gỗ nứt. Khán giả bên dưới bắt đầu xì xào, Thắng càng cuống, càng đổ lỗi:
– “Đấy! Thấy chưa? Chú đàn thế này làm sao anh ‘lên đỉnh’ được? Đàn gì mà nhịp điệu như đi cày, không có tí hồn cốt nào cả. Đúng là phí cả giọng hát thiên phú của tôi!”🤣😂
Quá sức chịu đựng, anh nhạc công buông tay khỏi phím đàn, đứng dậy mời Thắng:
– “Thôi thế này anh ạ, em rành nhạc… dở, còn anh rành nhạc… giỏi. Mời anh ngồi vào đây tự đàn tự hát cho nó đúng cái ‘hồn cốt’ của anh. Em xuống dưới làm khán giả để được ‘mở mang tầm mắt’!”😝🤣😂
Thắng hăng máu ngồi vào ghế, nhìn cái đàn một hồi lâu rồi lẩm bẩm:
– “Ơ… cái này… sao nhiều phím trắng đen thế nhỉ? Lúc nãy chú bấm phím nào mà nó kêu to thế?”🤣
Anh nhạc công cười khẩy:
– “Dạ, đó là phím ‘Tự Trọng’ đấy anh, anh tìm kỹ xem có nốt nào không!”
Cả hội trường được một trận cười nghiêng ngả, còn anh Thắng thì lẳng lặng lẻn xuống bàn nhậu, từ đó về sau không bao giờ dám bàn chuyện “nhạc lý” với ai nữa.😂🤣
Cảm ơn các anh chị đã đọc câu chuyện vui cuối tuần nhé♥️🌺
Tố Mai sưu tầm



