Anh 60 nhớ ba má

Đôi khi mình hiểu muộn lắm… muộn tới mức chỉ còn biết ngồi đó mà nuốt nước mắt.
Rằng trên đời này, có một thứ giàu cỡ nào cũng không mua lại được: một ngày còn ba má.
Hồi đó mình cứ vội…
Vội kiếm tiền. Vội chạy việc. Vội lo tương lai.
Vội tới nỗi quên mất ở nhà có hai người…
đang già đi từng bữa, từng hơi thở.
Mình đi khắp nơi, ôm bao nhiêu dự định,
mà quên cái điều đơn giản nhất:
Ba má không cần mình thành công cho oai…
ba má chỉ cần mình về, ngồi xuống, và ôm một cái thiệt chặt.
Chỉ cần dựa vai ba… một chút thôi.
Chỉ cần vô bếp với má… cười một tiếng thôi.
Chỉ cần ăn một miếng cơm má chan canh,
nghe ba hỏi: “Bữa nay mệt hông con?”
mà mình trả lời đàng hoàng: “Dạ con ổn… con thương ba.”
Nhưng không…
Mình lại nói: “Để bữa khác.”
Mình lại hứa: “Mai con về.”
Mình lại bận: “Con đang kẹt quá.”
Mình cứ tưởng… ba má là cái gì đó luôn ở đó,
như cái nền nhà, như cái mái tôn, như cái bếp cũ.
Mà đâu ai nói mình nghe…
ba má cũng là con người, cũng biết đau, cũng biết buồn, cũng mỏi gối, cũng thở dốc.
Và ba má… cũng có ngày tắt đèn.
Trong cái bận rộn, mình quên mất còn nhiều câu chưa nói:
• “Con xin lỗi.”
• “Con biết ơn.”
• “Con thương.”
• “Cám ơn má đã chịu cực vì con.”
• “Cám ơn ba đã im lặng gánh giùm con cả đời.”
Mà cái đau nhất là…
Mình không dám nghĩ tới chuyện: ngày mai họ có thể không còn nữa.
Rồi tới một ngày…
Nhà vẫn đó, cửa vẫn đó, bếp vẫn đó…
mà ba má không còn ngồi ở đó nữa.
Tự nhiên căn nhà rộng lắm.
Rộng tới mức nghe tiếng gió cũng thấy lạnh.
Rộng tới mức cái ghế trống cũng làm tim mình nhói.
Mình gọi “Má ơi…”
không ai trả lời.
Mình nhìn qua chỗ ba hay ngồi…
chỉ còn im lặng.
Lúc đó mới thấy…
trên đời này có những thứ mất rồi là mất thiệt.
Không có “lần sau”.
Không có “để mai”.
Không có “khi nào rảnh”.
Chỉ còn mình…
ôm một cái khoảng trống to tướng trong ngực,
đêm nào cũng nhớ,
sáng nào cũng tiếc,
và từng ngày tự hỏi:
Sao hồi đó mình không về sớm hơn một chút?
Có những đứa con sau khi mất ba má mới hiểu:
Cái gọi là “thành công” mà không còn ai để khoe…
nó nhạt như nước lã.
Cái gọi là “bận rộn” mà đổi bằng một cái ôm không kịp…
nó là cái giá đắt nhất đời người.
Giờ nếu ai hỏi Anh 60:
“Anh muốn gì nhất?”
Anh không xin tiền, không xin may mắn, không xin gì cao siêu…
Anh chỉ xin được một điều thôi:
Cho Anh 60 được trở về cái ngày cũ…
để ôm ba má một cái thiệt chặt.
Ôm tới mức ba má phải la: “Thôi con, nghẹt thở.”
Để anh cười mà nói: “Kệ… con sợ mai mốt con không còn được ôm nữa.”
Thiệt tình…
Nếu ba má bạn còn…
đừng chờ. Đừng hẹn. Đừng để “mai”.
Về đi.
Ôm đi.
Nói đi.
Vì có những người…
đang sống cả đời chỉ để đổi lại một tích tắc:
được ôm ba má thêm một lần.



