Bên lăng mộ vua Tự Đức

Trăm năm uy vũ vương triều
Hoàng bào thấm đẫm ghét yêu dân tình
Lưu truyền công tội sử xanh
Ngai vàng rêu phủ bại thành hưng vong…
Gẫm mòn trụ diệt, sắc không
Khẩy cười nhân thế hai lòng khen chê
Cõi phương Nam mở bề bề
Đất nào thành nước, thành quê hương nhà
Đất nào xương thịt ông cha
Nước nào lệ máu chan hòa hải giang?
Nén hương thầm khóc vừa tàn
Hậu sinh ngậm chữ nuốt trang sử buồn
Dấu còn lưu với nắng sương
Mang về đêm gối đầu giường nằm mơ
Thời không tịch lặng như tờ
Chợt nghe tiếng thở dài thơ cạn nguồn.
Nguyễn Phước Vĩnh Hữu
Lời ban biên tập:
Thưa Anh Tâm Không Vĩnh Hữu
Em đọc lời anh gửi gắm qua thi phẩm này, rồi lặng lại, để thấm, để ngấm, và để ngẫm.
Đứng trước Khiêm Lăng, nơi Đức vua Tự Đức từng gửi gắm nhiều tâm sự của mình trong Khiêm Cung Ký, những câu thơ của anh khiến người đọc cảm thấy như đang nghe một tiếng nói rất trầm vọng lên từ lớp rêu phong của lịch sử.
Hai chữ “sắc không” trong bài thơ của anh gợi nhắc một lẽ giản dị mà sâu xa: mọi uy vũ của quyền lực rồi cũng đi qua dòng vô thường của thời gian. Nhưng phía sau ý niệm ấy, em tin rằng người đọc còn cảm nhận một điều khác – một lời nhắn gửi rất lặng của tác giả dành cho người hậu học khi đọc sử.
Bởi lịch sử không chỉ là những trang ghi chép công – tội, khen – chê. Đằng sau mỗi dòng chữ là thân phận con người, là những hoàn cảnh, những lựa chọn và những nỗi niềm mà đôi khi chỉ thời gian mới giúp hậu thế hiểu dần. Có lẽ vì vậy mà bài thơ khép lại trong một khoảng tịch lặng, như để nhắc rằng trước lịch sử, người đọc cần giữ cho mình một tâm thế điềm tĩnh và khiêm cung.
Thay mặt BBT, em xin tri ân tác giả đã gửi gắm qua bài thơ này một suy niệm đẹp và sâu: đọc lịch sử không chỉ để biết, mà còn để hiểu; không chỉ để phán xét, mà để học cách lắng nghe quá khứ bằng sự cẩn trọng của người đến sau.
Xin được trân trọng tấm lòng và thi cảm của anh khi dừng bước bên Khiêm Lăng, thắp lên bằng thơ một nén tâm hương cho lịch sử, và cũng là một lời nhắc nhở lặng lẽ dành cho hậu học hôm nay.
🙏🏻 kính quý Anh.
Lisa La



