Nì ánh mắt vòng tay đêm uớc hẹn

Nì cứ ngóng rồi chờ ai nớ gọi
Để bên ni mong đợi lắm rứa thê
Răng cứ rứa, ngô nghê chi rứa hỉ
Nỗi buồn ni, thủ thỉ đêm vỗ về
Nì muốn tỉnh muốn mê thêm chút nữa
Sợ chi hè lần lữa chết chi ai
Răng cứ sợ ngắn dài, chi lạ rứa
Nì hoàng hôn tựa cửa ngóng tin ai
Nì ánh mắt vòng tay đêm ước hẹn
Nì môi ngoan e thẹn vị yêu đầu
Răng ai nớ, răng câu hò hẹn mãi
Phiến trăng mơ khắc khoải lệ đôi dòng
Nì gió lộng qua thềm, gió rất lạ
Bước chân người nghiêng ngả phía trời xa
Răng mây tím lưng đồi, bay chậm rứa
Để lòng ai tê tái nhớ người ta
Nì con dốc, dốc mờ sương lối cũ
Bóng ai về lữ thứ giữa mênh mang
Răng câu hứa đầu môi, vương chi mãi
Để bờ mi, lệ trải dưới trăng tà
Nì đêm xuống, hiên ngoài đêm lá đổ
Nhịp thời gian nhắc nhở chuyện xa rồi
Nì thương nhớ, nên lòng thao thức mãi
Khổ lòng ai dầu dãi giữa đơn côi
Nì muốn nói một lời, thôi cũng ngại
Sợ tơ duyên vụng dại giữa trần ai
Răng con sóng vỗ bờ xao xác mãi
Vỗ bâng khuâng từng nhịp nhớ thương dài
Nì, thôi lỡ mơi rày, duyên lỡ hẹn
Cũng xin đừng, quên lối cũ trăng xưa
Liệu ai nớ bên tê còn nhớ hỉ
Một người chờ, ròng rã tự bên ni ..
Miên Hanh; 16.3.2026.



