Nhạc
Bến sông trăng
Chắt cạn Hồ trường* chẳng biết rót về đâu
Rót xuống giang đầu
người lái đò đã chìm sâu miền quá vãng
Câu thơ buồn lặng lờ trôi cùng dặm dài năm tháng
Khói sóng đôi bờ bảng lảng nhớ dòng sông
Kìa…!
trăng đã lên rồi
ông lái có còn không
Mà mặt sách vẫn rơi vàng trăng cũ
Chén nhớ rót đầy người xưa về có đủ
Bến vắng nằm không đợi khách đến bao giờ ?
Tiếng gọi đò đồng vọng khúc sông thơ
Thuyền cứ ngỡ người xưa giờ trở lại
Bến sông trăng trải gió đồng hoang hoải
Rượu cạn rồi còn biết rót về đâu
Rót về đâu rượu ngả màu xa ngái
Trên áo người đi chẳng ngó lại bao giờ
Ông lái đâu rồi ?
Ông lái đâu rồi tịch lặng một bến mơ
Đành nằm không đôi bờ xưa lau lách
Đợi
tiếng gọi đò
thuyền
khách
bặt… mù tăm !
d u y p h ạ m
Duy Pham



