Nhạc

Biệt khúc

Biệt khúc

Đã 47 năm trôi qua, từ khi tôi cầm bút, tập tễnh bước vào cõi Thơ, với đôi bàn tay trắng, vừa vật lộn với cuộc sống khắc nghiệt, khốn cùng, vừa viết cho mình, cho người tình và cho những mối tình đầu đẫm nước mắt…Và trong bối cảnh đen tối mịt mù ấy, BIỆT KHÚC ra đời, kết quả của mối tình không đoạn kết, làm hành trang theo tôi suốt con đường còn lại của cuộc lữ người…
Và hôm nay, những giọt lệ tưởng chừng đã khô tự bao giờ, bỗng trỗi lên thành khúc trầm ca truy hoan cùng Nỗi Đau qua nét nhạc của người nhạc sĩ tài hoa Nam Vĩnh.

Hoàng Uyển Văn
04/1979 – 01/2026

BIỆT KHÚC

Khi nắng trên cao lìa trời
Đêm tối phân ưu cùng người
Muôn tiếng hoan ca nghẹn lời
Men khói run run đầu môi,
Người ơi!
Đàn dứt tơ lòng sầu rơi
Vào nẻo hư vô,hồn bỗng u mê
Khi tình yêu lìa đời…

Người đến bên ta một lần
Màu nắng mênh mang ngập lòng,
Gửi gấm yêu thương vào hồn
Như suối dâng cung đàn trầm
Hoà tiếng chim vui thì thầm
Từ ấy hoang vu say nghìn hương nhớ mong…
Người thắp trong ta nụ cười,
Toả ấm đêm đông một đời
Trên mắt môi ai rạng ngời
Tình bước lên ngôi mặt trời,
Từ ấy trong ta say niềm vui,
Từ ấy tin yêu trong vòng tay ngất ngây …

Rồi trời làm bể dâu
Lời buồn tìm đến mau
Lời nguyền nào khắc sâu
Tội tình vào đớn đau…
Bồi hồi người khóc nhau
Muôn kiếp mong chi nhịp cầu…
Hỡi người ta yêu dấu
Hồn ta ca trong máu
Cười điên trên gót mòn phiêu du…

Tìm đâu
Kỷ niệm theo mau
Vào làm thiên thu
Ôi!…Bóng người xưa
Giờ là nước mắt âm u gọi hồn,
Để còn thấy nhau?
Để hoài mất nhau?…

Đã hứa bên nhau trọn đời
Đã hứa trao nhau nghìn lời
Âu yếm xin dâng về người
Mà cách chia sao miệt mài,
Người ơi!
Xin giữ muôn đời
Đẹp khoé môi cười
Dù đoá hoa đời chỉ một lần thôi
Rụng rơi!…

Biệt khúc dâng người
Hoa bướm còn u hoài…
Tình ơi!…

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button