Thơ
Hạt bụi trần

Tĩnh tâm nhìn hạt bụi trần
Chạm vào da thịt nhiều lần thấy đau
Hạt vào mắt, tuôn lệ sầu
Hạt vào tim lại đổi màu thế gian
Thế gian khi đỏ, khi vàng
Khi hoa, bướm lượn, khi càng thảm thương
Hạt lấp lánh giống kim cương
Hạt thì hư ảo trăm đường phù hư
Trăm năm một cuộc khóc cười
Tháng, năm ta vẫn trầm tư một mình
Thì ra mình vốn vô minh (*)
Mãi mê giữa cuộc nhân sinh rộn ràng
Mai sau về đến thiên đàng
Muốn mang theo hạt bụi trần khó a ! .
Ừ thôi dâu bể, quan hà (*)
Ngồi xem hạt bụi nhớ hoài dấu yêu
- (*) vô minh: trong Phật giáo nghĩa là sự thiếu hiểu biết, u mê, không sáng suốt về bản chất thực tại; nó là gốc rễ của khổ đau, là nguyên nhân khiến chúng sinh luân hồi, chấp trước vào những điều không phải là thật
- (**) Quan hà : thường được dùng để chỉ những vùng xa xôi, như thân phận của tác giả hiện nay.
- Tiễn đưa một chén quan hà (Truyện Kiều – Nguyễn Du)
✍️ TTS (Tô Công Đáng)
December 07, 2025



