Thơ

Bóng người trên sân ga

Sân ga lặng lẽ đếm mùa rơi
Chở nặng ưu tư những phận người
Bất chợt còi tàu như tiếng thét
Thinh không lạc lõng giữa mù khơi !

Tàu ga neo lại những mùa trông
Gánh nặng oằn cong mãi chất chồng
Gió thổi vô tình mang tuyết phủ
Lấp đầy băng giá buổi chiều đông

Tiếng khóc nghe đâu còn âm ỉ
Con tàu góp nhặt những chia ly
Hoàng hôn vướng đọng trên đôi mắt
Mẹ, chị, anh, em chửa nói gì !

Sân ga vẫn thế… vẫn mùa rơi
Cũng bóng người đi tiễn một người…
Chiều đổ tàu xa… tàu khuất bóng
Bên đường sót lại bóng dài phơi !

✍️ Hồ Thanh Sơn.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button