Giới thiệu nhà thơ Hồ Thanh Sơn và thi phẩm “Bóng người trên sân ga”

Hồ Thanh Sơn và thi phẩm
BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA
“Những cuộc chia lìa khởi tự đây…” lời thơ của Nguyễn Bính năm xưa lại vọng về trong tôi khi đọc “Bóng Người Trên Sân Ga”. Tựa đề như đưa mình trở về những mùa tiễn đưa lặng lẽ trên sân ga năm cũ. Ở tuổi tóc ngã màu, sau vài cuộc chia ly đã hóa thành băng mỏng trong lòng, ai ai cũng thấm rằng không nơi nào giữ nhiều tiếng thở dài bằng những đường ray.
Vì thế, “Bóng Người Trên Sân Ga” của tác giả Hồ Thanh Sơn như chạm vào từng nhịp thở, chạm vào những kỷ niệm tưởng đã ngủ yên của chúng ta.
Tác giả mở bài bằng hình ảnh “sân ga lặng lẽ đếm mùa rơi”, một câu thơ gợi cảm khiến cho ta phải dừng lại. Mùa rơi ở đây không chỉ là thời gian, mà là những cuộc đời trôi ngang qua sân ga, những đổi thay mà mỗi chuyến tàu để lại. Rồi tiếng còi tàu “như tiếng thét” xé bung thinh không. Ai từng trải qua một cuộc chia ly chắc đều thấy âm thanh ấy giống như lời đoạn tuyệt – lạnh mà đau, dứt mà vẫn còn vướng lại buồn sau lồng ngực.
Khổ thơ thứ hai tiếp nối mạch buồn ấy bằng hình ảnh gánh nặng oằn cong, như thể bao nhiêu mong ngóng của người đợi đều trĩu xuống theo từng chuyến tàu muộn. “Tuyết phủ – băng giá – chiều đông” không còn là cảnh mà trở thành tâm. Nó mang cái lạnh từ ngoài lạnh vào. Tôi đã từng đứng giữa mùa đông như thế, lặng nhìn một người đi xa, nên đọc đến đây lại thấy lòng mình se lại như hôm nào.
Rồi tác giả đưa người đọc đến khổ thơ cuối nơi mà cảm xúc như vỡ òa:
“Hoàng hôn vướng đọng trên đôi mắt
Mẹ, chị, anh, em chửa nói gì!”
Cái không nói thường khiến người ta đau hơn cái đã nói. Hoàng hôn ở đây rơi xuống mắt người, mỗi màu chiều đều ướm vào nỗi nhớ. Một khung cảnh rất lặng, rất thật, trong cái buồn của mí mắt trụp xuống trở nên sâu lạ.
Khổ cuối đưa ta trở lại điểm bắt đầu khi sân ga vẫn thế, mùa rơi vẫn thế, chỉ có bóng người tiễn đưa mỗi ngày một dài thêm. “Bên đường sót lại bóng dài phơi. Câu thơ như giữ lại cái quạnh hiu của người còn đứng đó rất lâu sau khi tàu đã đi mất hút.
Khi khép bài thơ lại, tôi có cảm giác như mình vừa đứng ở sân ga cũ của chính đời mình: gió lùa qua áo, tiếng còi tàu vẫn vọng vào ký ức. “Bóng Người Trên Sân Ga” vì thế không chỉ kể về chia ly, mà còn nhắc ta nhớ đến những phần yêu thương đã đi qua mà vẫn còn ở lại trong nếp gấp trái tim. Một thi phẩm nhẹ nhàng, mà dư âm thì bền… Buồn! Nhưng mà lại khiến người ta thấy mình được an ủi vì hóa ra, những ai đã từng tiễn một người rời khỏi đời mình, đều hiểu nhau bằng chính tiếng tàu xa ấy.
SMV trân trọng cám ơn tác giả đã chia sẻ một thi phẩm đầy cảm xúc đến độc giả.
✍️ Lisa La



