
Người đi để gót son tròn
Ơn đời để lại vết mòn quanh ta
Dài tay đếm những kiêu sa…
Trăm năm đếm những ta bà hư vô!
Nước mắt tràn mi đợi bến mơ
Lạnh Đông tê buốt những vần thơ
Huyễn mộng vấn mình lòng tự hỏi:
Chờ đến trăm năm liệu có chờ?
Đã từng thinh lặng tựa mây bay
Đã hôn người ấy dưới chân mày!
Đã khóc như mưa chiều hôm ấy
Đã cười, đã khóc cơn gió lay…
Thương dáng ai gầy về ngõ tối?
Đường đời sao chẳng sóng chung đôi?
Trăng khuya bao phủ vai gầy guộc
Nhạt mắt huyền mơ, có nhạt môi?
Đã từng say khướt nói huyên thuyên
Đã giấc mơ hoang… mái tóc huyền
Đã tắm hai lần dòng sông ấy!
Thuyền tình trong mộng. Liệu nên duyên?
Lại một chiều mưa bay sang đây…
Rưng rức niềm đau phủ vai gầy!
Người đi như gió rừng đưa tiễn
Gởi nụ hôn nào cho mây bay?



