Thơ

Chiều cuối năm

Chiều cuối năm gió rít từng cơn buốt lạnh
Lanh lảnh vang tiếng chim gọi đàn
Chiều rơi xuống mặt trời chầm chậm lặn
Về đi thôi – ngôi nhà vách lá, lợp tranh

Chân bước vội thả trôi theo triền dốc
Về đi thôi – bụng đã đói meo rồi
Đói như lả – mồ hôi lành lạnh suốt châu thân
Con dốc đời – trần trụi chuyện đói no

Hoàng hôn tôi – buổi ráng chiều hắt hiu cùng số phận
Bằng thét gào – hai chữ đói và no
Đời rơi rụng với việc vác rựa cuốc , ngày hai buổi – sáng tối đi về
Tay chai sạn , hồn chai sần khô như sỏi đá

Chân vẫn bước theo ngày tháng mù khơi
Bên bếp lửa , lửa bùng thơm sự sống
Ta còn đó củ khoai củ sắn
Còn tương lai, còn đó của ngày mai

Con đường mòn vào rừng đang đợi đó
Nhánh lan rừng khoe sắc trên ngọn cây cao
Em còn đó nồng nàn trong giấc ngủ
Ta còn say, say mãi những vần thơ

Ta nhớ mãi, con đường xưa lối cũ
Tiếng khua đều guốc mộc những chiều tan
Ba năm qua mùa hè hoa phượng đó
Rực sân trường – e ấp tà áo trắng tung tăng

Chiều cuối năm trên đồi ai đốt rẫy
Lửa bừng cháy khói lan tỏa cả góc trời
Mắt cay xè khói vương trên khóe mắt
Gió núi về buốt lạnh chiều cuối năm.

✍️ Lvt 1980

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button