Thơ

Cái đòn – Ký ức về mạ

Chiều ni gió tạt qua hiên,
con bỗng nghe mùi bồ kết
từ bếp cũ
đi ngang lòng.
Ngày xưa,
Mạ ngồi bên giếng,
nấu nồi nước sôi
cho con gội đầu
Tóc con mềm,
mà lưng Mạ thì đau.
“Mạ nhức lưng quá con ơi…”
Con đem cái đòn kê lại.
Mạ ngồi xuống,
thở ra một hơi dài.
Cái đòn nhỏ,
mà đỡ cả đời Mạ:
ngồi lặt rau,
đứng với cái màn,
tựa lúc mỏi,
kê lúc run.
Bếp có khói,
sân có nắng,
và lưng Mạ
tựa cái đòn mà gầy dần theo năm tháng.
Rồi một bữa,
Mạ đi luôn.
Cái đòn còn ở lại,
lặng thinh trong góc nhà.
Con đi xa,
đem theo nửa đời người.
Ngày về,
con ngồi xuống cái đòn xưa,
chạm vào lớp gỗ nhẵn,
mà như chạm vào lưng Mạ.
Không còn ai kêu con lấy đòn nữa.
Chỉ còn con,
và khoảng trống
Mạ để lại trong chiều.
Cái đòn vẫn đó,
nhỏ thôi,
mà giữ nguyên
hơi ấm của Mạ một đời.

✍️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button