
Tháng Mười Hai, mưa có về qua phố?
Anh chờ em trong cái lạnh xám Đông
Mưa len Trường Tiền. Mưa ở trong lòng?
Gió thì thào bâng quơ làn tóc rối…
Phố cổ Bao Vinh mưa vẫn an nhiên
Từng phím đàn… gõ trên mái nhà cổ
Ngói rêu phong che từng hạt mưa nhỏ
Lặng thầm mưa… ve vuốt trên vai gầy.
Tuần tự theo bốn mùa thiên nhiên: Xuân, Hạ, Thu, Đông – cái rét mướt, lạnh giá của mùa Đông ùa về làm tê tái, co ro trong tà áo mưa của các Mệ, các O đang bán những bó hoa hay túm rau quả bên Cầu Bến Ngự
Bầu trời tối đen như sát gần mặt đất, mây vần vũ và mưa sàn sạt từ sáng đến tối báo hiệu mùa Đông lại trở về thành phố nhỏ bé mà thân thương…
Mưa cũng vuốt ve từng gốc cây ngọn cỏ gợi nhiều kỷ niệm của một thời xa rất xa, mưa cũng thì thầm trong trái tim nhỏ bé của người con gái ấy!
Cái lạnh cắt da làm buốt những linh hồn tượng đá của hàng quan lính, ngựa voi đang đứng chầu hai hàng ở lăng Khải Định, Tự Đức, Minh Mạng và một số lăng tẩm khác… “Thương các tượng đá đang trầm vai đứng khóc trong mưa, hay mưa than khóc cho linh hồn tượng đá”:
Lần đầu đến Huế… đến với hư vô
Người lính già đứng nghiêm đã hoá đá!
Canh giấc ngủ Quân Vương trùng nơi xa
Mưa tí tách. Sương mềm… vai ướt lạnh!
Lạnh Hoàng cung… những người muôn năm cũ!
Ngược mạn Sông Hương, ngược lời hò hẹn
Đã hoá thân thành đốm lửa đêm đen…
Hay hoá đá sân chầu lăng Khải Định?
Có người bảo rằng mưa Huế buồn chán lắm!
Hãy ngắm nhìn Huế qua ly cà phê bốc khói, qua màn mưa hư ảo để biết rằng dù cuộc sống có chậm lại nhưng nó vẫn tiếp diễn theo một phong cách riêng của Huế
Đôi khi, ta sẽ nhìn thấy người con gái Huế-dẫu không nghiêng che chiếc nón bài thơ nhưng vẫn e ấp khép nép trong tà áo dài hờ hững liêu trai-để một ai đó ngẩn ngơ mà rằng: “Phải chăng em đi ngang qua đời tôi?”
Một chút tình thơ… đợi với mong
Em về thả Huế vào hư không!
Thả Anh vào nhớ triền miên mãi
Thả tình ta trôi vào mênh mông!
Ngoài nớ… bây chừ đã vào Đông
Mắt quế môi trầm… điểm hư không!
Chuông chùa Diệu Đế rơi hư ảo…
Đếm canh Thiên Mụ xuyến xao lòng…



