Thơ

Cái liếc nhìn ơi

Cái liếc nhìn ơi, đã ấm lòng
Mắt người có hiểu, hiểu cho không
Tự dưng từ dạo hôm xưa ấy
Lại chuốc vào thân chút nhớ mong

Chưa hẹn nhau gì, sao bối rối
Gió trêu qua mắt, lướt hồn tôi
Hình như thoáng chốc mà xao xuyến
Mãi đến bây giờ vẫn chưa nguôi

Tưởng đã quên rồi, ai ngờ nhớ
Chiều nghiêng xuống phố gọi tên ai
Mỗi lần nhắm mắt như vừa thấy
Rực rỡ mi dài, ánh mắt nai

Đã mấy mươi lần tôi muốn tỏ
Môi khờ vụng dại chẳng thành câu
Sợ làm kinh động người e ấp
Đành giấu âm thầm, giấu đáy sâu

Tôi qua, qua mấy mùa thuơng nhớ
Chẳng dám một lần gọi tên quen
Chỉ giữ trong tim làn mắt ấy
Và chút hương thầm em nhỡ quên

Dẫu chỉ mong manh như mộng thoảng
Dư vị tình đầu chẳng dễ phai
Em cứ, hững hờ dù phút chốc
Cho tôi mong đợi, biết đêm ngày

Cái liếc ơi, nhìn sao rất nhẹ
Gã khờ tôi, mộng tưởng mông lung
Em ơi. Cái liếc, lời ẩn ý
Cho cả đời tôi nhớ vô cùng ..

Miên Hanh; 16.9.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button