Căn nhà số 536!

Năm 2008, để tiện việc quản lý công ty, vợ chồng tôi dọn đến căn nhà mới mua, tọa lạc ngay trung tâm thành phố Fresno.
Một hôm, do trong người không khoẻ, tôi đành trở về nhà sớm hơn thường lệ. Sau khi dùng qua loa chút bữa trưa, tôi để nguyên bộ đồ trên người và lên giường nằm một lát cho khỏe rồi còn đến trường đón con. Tôi không nhớ mình chợp mắt được bao lâu. Nhưng khi bị đánh thức bởi tiếng động lạ từ phía trên lầu. Tưởng vợ cũng về sớm như tôi hôm nay, nên tôi lên tiếng:
– Em về ngoài hả? Bữa nay vắng khách hả em?
Không có tiếng trả lời. Cùng lúc đó tôi lại nghe tiếng nước chảy ngoài bếp và tiếng chén, dĩa, ly, tách dọn ra bàn. Tôi lại lên tiếng lớn hơn để vợ tôi có thể nghe:
– Em ơi! Em ơi…! Em về rồi hả?
Vẫn không có tiếng trả lời. Tôi muốn ngồi dậy đi ra ngoài xem sao. Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà toàn thân tôi cứng đơ, không thể xoay trở gì được. Một lát sau tôi lại nghe tiếng sột soạt như có ai đó kéo lê một vật nặng ra khỏi phòng khách. Một lúc sau, tôi lại có cảm tưởng tấm nệm mình đang nằm có người vừa ngồi xuống bên cạnh. Nhưng lúc đó miệng mồm, tay, chân tôi lại tê cứng, vẫn không thể xoay trở gì được và tôi cứ nằm bẹp dí như thế rất lâu mà trong lòng thì hoang mang tột độ.
Sau hôm xảy ra chuyện lạ, ngôi nhà chúng tôi ở cũng trở lại bình thường chứ chẳng có chuyện gì đáng nói. Tôi đem chuyện này tâm sự với một anh bạn thân thì anh ấy nói chắc là tôi bị mộc đè. Tôi chẳng hiểu mộc đè là gì và anh ấy đã giải thích để tôi hiểu được rõ hơn.
Khoảng một tháng sáu, tôi có chuyến về Los Angeles thăm ông bà nội của mấy cháu. Và khi trở lại nhà thì vợ tôi kể:
– Hôm anh về thăm ông bà nội, mấy ngày em ở nhà với con và không hiểu sao em gặp chuyện lạ lắm anh. Đêm hôm đó, lúc em đang ngủ, dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, em thấy một bé gái khoảng 6-7 tuổi gì đó. Bé đứng ngay bên cạnh giường và nhìn em. Nhưng không nói gì cả. Rồi sau đó em nghe văng vẳng tiếng gọi của một người đàn bà nào đó vọng vào từ phía hành lang. Em chỉ nghe tiếng được, tiếng mất bằng ngôn ngữ Hmong. Tiếng kêu vang vọng như từ cõi xa xăm nào đó:
– Con ơi! Về con ơi… về con ơi… về với mẹ con ơi…!
– Em cố dụi mắt để nhìn đứa bé được rõ hơn, và một lúc sau thì bé gái xoay người và lầm lũi bước ra khỏi phòng. Em dám chắc với anh lúc đó em vẫn chưa ngủ vì đồng hồ chỉ mới 10 giờ đêm.
Nghe đến đó tôi vẫn nằm im, không nói gì nữa. Tôi không tin chuyện lần trước xảy đến với tôi và chuyện lần này xảy đến với vợ tôi là có thật. Nhưng tôi tin thế giới vô hình là có thật. Vì đây không phải là lần đầu tôi đối diện với chuyện này. Mà những câu chuyện tâm linh đã thường xuyên đến với tôi rất nhiều lần trong quá khứ. Đặc biệt lần đầu tôi gặp tại chính ngôi nhà của ngoại tôi, ngôi nhà tuổi thơ tôi trong thành nội Huế. Mặc dù không tin những chuyện nhảm nhí. Nhưng tôi dám chắc đây là căn nhà mà chúng tôi vừa mới dọn đến, nó không được bình thường. Nhưng tôi chỉ cười xoà vì không muốn vợ mình lo lắng.
Thời gian trôi đi, ngôi nhà chúng tôi ở cũng trở lại bình thường. Nhưng một đêm nọ, vào dịp cuối tuần khi vợ và 2 con tôi về ngoại ở miền Nam California. Ở nhà một mình cũng buồn, nên mở dàn máy lên hát hò chơi. Lúc đang hát đến đoạn cao ngất ngưởng trong bài thì đèn đuốc bỗng dưng tắt ngúm. Tôi lần mò ghé mắt nhìn sang những nhà hàng xóm thì thấy nhà ai đèn cũng vẫn sáng choang. Nghĩ cũng lạ, tôi gọi điện hỏi vợ có phải nàng quên trả tiền điện tháng rồi không? Vợ tôi trả lời dứt khoát là em mới trả tiền điện cách đây mấy hôm. Thế là tôi bấm số 24/7 gọi thẳng cho công ty điện PG&E để hỏi và họ trả lời là hệ thống điện nhà của ông vẫn bình thường, chẳng có gì trở ngại. Chuyện lạ bốn phương. Cúp điện thì không lạ. Nhưng lạ là chỉ có mỗi nhà mình bị cúp.
Tôi thắp tạm vài cây đèn sáp và nằm vắt vẻo trên ghế sofa để chờ thời. Bỗng tôi giật bắn người khi có âm thanh lạ từ trên lầu vọng xuống y chang mấy tháng trước. Khác hẳn lần trước, giờ đây tôi cảm thấy lạnh gáy. Tự ngẫm nghĩ và càng lúc nỗi lo sợ càng tăng cao. Điều khiến hồn vía tôi thật sự lên mây bởi sự xuất hiện của một bé gái mà vợ tôi từng kể với tôi mấy tháng trước. Trong bóng đêm mờ ảo của những ngọn đèn sáp, chiếc bóng trắng nhỏ nhắn ấy nhẹ nhàng lướt đôi chân bé tí ngang phòng khách rồi biến dạng ở cuối hallway.
Đến lúc này thì tôi đã hiểu ngôi nhà này thật sự bất thường. Thế nhưng, chúng tôi vẫn tiếp tục ở trong ngôi nhà này thêm một thời gian nữa mới dọn đi. Nhưng lạ một điều là hai đứa con tôi, chúng chẳng bao giờ biết đến chuyện này. Phải chăng họ không muốn các con tôi thấy mà xao lãng việc học. Chúng tôi không bán lại căn nhà này, mà vẫn giữ nó để cho khách du lịch thuê theo kiểu Airbnb và nhiều năm qua chúng tôi chẳng nhận một lời than phiền nào từ khách thuê.
Mười Rạng
HAPPY HALLOWEEN EVERYONE



