Mối tình thầm lặng

Lời đầu
Rất mong câu chuyện này mang chút ấm áp đến với những ai còn ở Huế trong những ngày mưa bão. Tôi rời Huế năm 14 tuổi. Nhưng Huế luôn khơi lại trong tôi biết bao vui, buồn, tủi, khổ. Dù sống bất cứ nơi đâu hay dù giàu nghèo ra sao tôi vẫn một lòng một dạ với nơi mà tôi được cất tiếng khóc chào đời. Kính gửi đến quý bạn đọc những dòng rất thật và kính chúc tất cả luôn dồi dào sức khỏe, hạnh phúc và thành công trên mọi nẻo đường.
🌱
Ở nơi xóm đò ven sông Hương thành phố Huế, có anh Tèo sống lặng lẽ như chính chiếc bóng của mình in trên mặt nước. Vì con nhà nghèo, nên từ nhỏ anh chẳng được đi học. Mạ Tèo bị đau chi đó nên mất sớm, còn lại hai cha con anh sống trên chiếc ghe nhỏ. Và cũng từ chiếc ghe ấy họ dùng để bắt cá trên sông. Rứa mà Tèo vẫn lớn lên, anh khỏe nhất xóm, siêng năng, ai cũng thương.
Nhà Le Le nằm sát mé sông, bên cạnh bến đậu thuyền của cha con anh Tèo. Le Le có đôi mắt đen lay láy và ngơ ngác như mắt nai, ai nhìn cũng mê. Nhà Le Le cũng nghèo rớt mồng tơi, lại đông anh em. Ba mạ Le Le làm nghề bốc vác thuê ở bến xe Nguyễn Hoàng, quanh năm đầu tắt mặt tối với chuyện chạy ăn từng bữa cho cả bầy con. Nên từ nhỏ Le Le đã tỏ ra giỏi giang, biết phụ giúp gia đình. Hồi đó Le Le độ chừng 10- 11 tuổi gì đó, thường xuyên chạy ra bến sông chơi, thấy anh Tèo ngồi sửa cần câu, hay chèo ghe giúp ba anh Tèo.
– Anh Tèo… anh Tèo… ở bên nớ có đàn cá lòng tong kìa anh Tèo.
Tèo nhìn đôi môi vừa nhỏ vừa xinh của Le Le mấp máy và đôi tay con bé vung vẩy, chỉ trỏ. Anh cười, nụ cười hiền khô rồi tiếp tục làm công việc của mình. Kể từ khi đó, Tèo để ý Le Le. Không phải kiểu để ý ồn ào như thằng Cọt, thằng Bóp, thằng Mười Chột trong xóm. Mấy thằng nớ hay buông lời chọc ghẹo mỗi lần Le Le đi ngang. Tèo chỉ lặng lẽ, anh hay ngồi dưới gốc phượng già gần mé sông, mắt lén nhìn sang nhà Le Le, thấy Le Le giặt đồ, thấy Le Le nấu cơm, thấy Le Le cười nói với mấy thằng ôn dịch trong xóm, lòng anh cảm nhận sự mất mát một thứ gì đó quý giá trong đời. Có lần Le Le bị vấp cục đá bổ (té) ở bến sông, anh lật đật chạy lại hỏi:
Có răng khôn?
Le Le ngước nhìn Tèo với đôi mắt đỏ hoe.
– Em Không có răng mô anh Tèo. Đau chút xí thôi anh à!
Tèo gật gật đầu lặng lẽ lội xuống sông ngắt một nhánh lục bình trôi rồi giã nhỏ xong đắp lên vết xước cho Le Le. Con bé ngồi yên để Tèo xức thuốc. Từ đó Le Le hay cười với Tèo mỗi lần gặp anh. Còn Tèo mãi giữ nụ cười của Le trong tim mình, giữ hoài luôn.
Năm Le Le 16 tuổi, lứa tuổi dậy thì, con gái bắt đầu biết làm duyên, làm dáng. Còn Tèo đã 20, anh giờ đây là một thanh niên lực lưỡng nhất xóm. Nhưng với bản tánh nhút nhát. Nên anh chỉ nhìn lén Le Le chứ không dám tỏ lòng mình cho cô ấy biết. Ngược lại mấy thằng hoang nghịch thì cứ tụ lại ở bến sông, giả đò ngồi câu cá để chờ Le Le đi ngang. Le Le giờ thay đổi nhiều, đẹp ra, tóc dài đen nhánh, dáng cao thon thả, bước chân nhẹ nhàng, ngực hơi vun. Tèo nhìn thấy mà lòng xốn xang. Anh biết mình không xứng thì làm răng mà mơ Le Le cho được. Và tình cảm của anh dành cho Le Le ngày một nhiều hơn. Mặc dù không dám để cho Le Le biết mình thương Le Le nhiều đến rứa mà anh cứ âm thầm làm bất cứ chuyện gì để Le Le vui.
Rồi mùa mưa lụt năm ấy lớn lắm, nước ngập cả thành phố Huế. Tèo dùng ghe chèo sang nhà Le Le giúp gia đình cô bưng từng món đồ lên chỗ cao hơn. Anh cặm cụi giúp gia đình họ đến tối mịt mới trở về. Ba mạ và mấy anh chị em của Le Le cảm ơn rối rít. Còn Le Le thì ngồi nép trên bộ ván được anh kê cao nhìn Tèo cười dịu dàng.
– Em cảm ơn anh Tèo nhiều.
Tèo chỉ gật đầu mà trong lòng vui sướng vô hạn.
Năm Le Le 18 tuổi. Độ tuổi mà nhiều đứa con gái trong xóm có người ngấp nghé xin hỏi cưới.
Rồi một ngày anh Cu Đen xuất hiện. Anh ấy không phải dân ở xóm đò. Nhà anh ấy ở tuốt dưới xóm chùa Áo Vàng. Nghe phong phanh nhà anh ấy giàu có lắm, anh ấy lại khéo ăn, khéo nói. Anh Cu Đen có anh bạn học tên Chót cũng giàu có lắm. Nghe đâu có nhà lầu 5 tầng kế bên nhà may Tân Lập trên phố Trần Hưng Đạo. Nên anh ấy hay lên chơi rồi gặp Le Le nơi cầu Trường Tiền. Khi gặp Le Le lần đầu thì anh ấy đem lòng si mê Le Le liền. Anh Cu Đen hơn Tèo nhiều thứ. Đặc biệt lúc mô anh ta cũng nói cười rôm rả. Biết cách tạo ấn tượng tốt với con gái và làm con gái vui. Nhất là con gái đẹp. Mới đầu Le Le còn dị (mắc cỡ). Nhưng không lâu sau đó người ta thấy Le Le hay đứng nói chuyện với anh Cu Đen dưới bóng mát của cây phượng già nơi Thương Bạc. Có lần anh tận mắt nhìn thấy Le Le ngồi sau yên xe đạp của anh Cu Đen, họ vừa ghé vào gửi xe bên hông rạp chiếu phim Trần Hưng Đạo để xem cuốn phim Liên Xô “ NẾU TÔI CHẾT HÃY KẾT TỘI KLAVA”. Sau mỗi lần như rứa làm lòng anh đau như dao cắt, mắt anh rưng rưng. Một lần khác khi anh đang ngồi chẻ củi bên mé sông, thấy Le Le mặc chiếc áo đầm màu hồng nhạt, tóc cột theo kiểu đuôi gà, hai người đang đứng nói chuyện thật thân mật. Tèo thấy anh Cu Đen lôi trong bọc (túi) ra một hộp nhỏ màu đỏ loét rồi trao vào ngón tay áp út của Le Le vật gì đó có màu vàng khè. Le Le cười tươi, tỏ vẻ sung sướng. Anh Tèo nhìn đến cảnh đó thì lưỡi dao sém chút nữa chặt vô tay. Đôi mắt anh giờ đây cay xè như có bụi bay vào. Rồi anh quăng dao bỏ chạy xuống ghe nằm co ro một góc. Ba anh thấy rứa liền hỏi:
– Con răng rứa Tèo?
Tèo lắc đầu và đêm đó anh ra ngồi ngoài mạn đò đến tận khuya.
Rồi cũng đến ngày Le Le lên xe hoa về nhà chồng. Đám cưới tổ chức đơn sơ thôi. Nhưng cả xóm từ dưới sông đến trên bờ ai cũng được mời. Họ đến chung vui cùng niềm vui của gia đình. Tèo cũng được mời nhưng anh không đến dự mà chỉ đứng xa xa dưới gốc phượng già nhìn Le Le trong chiếc áo cưới cười rạng rỡ bên cạnh anh Cu Đen. Tiếng kèn, tiếng trống, tiếng đờn xập xình thật rộn rã mà hai tai anh chẳng nghe được gì. Anh chỉ thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh đứng mãi một mình cho đến khi họ rước dâu đi.
Le Le đi rồi, Tèo vẫn sống lặng lẽ như bao năm qua. Anh làm đủ thứ việc để không còn thời gian nghĩ đến Le Le. Nhưng đêm về anh lại ngồi lặng thầm trong nỗi buồn và cô đơn đến tận khuya. Người trong xóm để ý thấy Tèo ốm đi nhiều. Đôi vai lực lưỡng giờ đây chỉ còn da với xương. Họ thấy đôi mắt anh lúc nào cũng nhìn xa xăm về một nơi nào đó. Nhiều đêm, người trong xóm thấy anh ngồi ôm đầu, ho hen từng cơn. Họ lo cho Tèo. Nhưng anh noái với họ là anh không răng mô. Nhưng nụ cười hiền khô ngày nào giờ đã mệt mỏi. Anh ăn rất ít và đêm đêm ngồi ở mạn thuyền trầm tư theo dòng nước. Như tìm kiếm bóng hình Le Le ở những ngày xưa cũ.
Năm tháng dần trôi qua, Tèo già đi. Mái tóc anh điểm bạc, lưng còng xuống. Thỉnh thoảng Le Le cũng có về thăm nhà, nhưng ít khi gặp anh. Cô ấy cũng có hỏi thăm và người ta kể rằng:
– Ông Tèo nay yếu lắm. Ông ấy cứ nằm trên ghe suốt ngày.
Le Le nghe đến đó thì cô chỉ biết thở dài rồi lặng lẽ ngước đôi mắt buồn vời vợi nhìn về hướng bờ sông, nơi mà cả thời tuổi trẻ cô từng có biết bao kỷ niệm vui buồn với Tèo.
Mùa đông năm ấy, vào một đêm mưa to gió lớn, nhiệt độ bên ngoài giảm mạnh, Tèo xuôi tay nhắm mắt. Năm đó anh vừa đúng 55 tuổi. Số tuổi chưa đủ gọi là già. Nhưng cũng không còn trẻ. Người ta tìm thấy anh nằm trên chiếc chiếu đã rách nhiều mảng, tay anh vẫn nắm chặt chiếc nhẫn cỏ mà cả cuộc đời anh cất giữ như một kỷ vật. Nó không bao giờ được trao tận tay người mà anh đã hết dạ yêu thương.
Ngoài kia, dòng nước vẫn lững lờ trôi đi những đám lục bình. Nhưng chẳng bao giờ trôi đi mối tình thầm lặng của một người đàn ông hiền lành, chân chất. Mối tình thầm lặng ấy nào có ai hay. Chính sự thầm lặng và cam chịu của một mối tình câm, đã để lại một dấu ấn rất sâu đậm trong lòng bạn đọc đến tận cuối đời.
Mười Rạng
October 23/2025.



