Thơ

Một ngày với tuổi xế chiều

Một ngày với tuổi về chiều
Chẳng còn bận rộn với nhiều lo toan
Con lớn cháu nhỏ lại ngoan
Thì ta cảm thấy rỗi nhàn không lo…
*
Nhưng đời cứ vẫn quanh co
Có cô bạn lại toan lo mỗi ngày
Con gái lấy chồng không may
Chồng bị tai nạn bao ngày thuốc thang
*
Chồng mất…tuổi xuân lỡ làng
Hai con còn nhỏ đành mang về nhà
Cháu họ nội…tội ngoại bà
Nuôi hai đứa cháu…thế là khổ thân
*
Chồng có cũng chẳng đỡ đần
Hầu thêm ổng nữa…tục trần hay chưa?
Tưởng đời lúc nắng lúc mưa
Nhưng cứ tối mặt như chưa phải già…
*
Hôm qua mới gặp một bà
Hơn sáu mươi tuổi tưởng là thảnh thơi
Căn nhà bà bán đi rồi
Chia cho bốn đứa tưởng đời đã xong
*
Bốn con nhà cửa thong dong
Nhưng sợ nuôi mẹ…nên lòng bà đau
Không nhà giờ biết ở đâu
Bạn đời không có nên sầu cô đơn
*
Nghe con cháu tính thiệt hơn
Bà thấy tủi phận dỗi hờn ai thương
Lang thang mệt nghỉ ngoài đường
Về con thì chúng lại “nhường” cho nhau…
*
Đời người trăm kiếp bể dâu
Về chiều mới biết ai sầu ai vui
Không may thì phải ngậm ngùi
Nếu may gặp bạn thì vui kiếp này…
*
Đời người là kiếp trả vay
Ta mượn cõi tạm đời này dung thân
Một ngày cũng sẽ lìa trần
Bao nhiêu đau khổ nợ nần trả vay
*
Đi rồi nhắm mắt xuôi tay
Nhưng ai biết được ngày mai thế nào
Có nhà đừng bán chẳng sao
Có bạn đời hãy ngọt ngào yêu thương…!!!

Sài Gòn.
14h/13/06/2026
Phi Phuong

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button