Chị Hai

Năm 1975
Tía chen chúc giữa dòng người lên trực thăng di tản. Nghĩ sao … không đành đoạn … tía nhảy xuống trở lại … !!! Năm đó Chị 2 con của Má Lớn còn ẵm ngửa trên tay. Cả nhà quyết định “sinh ra ở đâu – nằm lại tại đó”.
Bắt đầu 1 cuộc sống mới !
Má Lớn nắm tay Má Nhỏ, hai chị em cùng “lăn ra” vỉa hè để hoà mình và chấp nhận những cái mới. Bán đồ chợ trời, làm đủ mọi nghề. Chỉ mong kiếm đủ được tiền để nuôi sống gia đình.
Mà cũng thiệt lạ. Tía “qua lại” giữa 2 Má mà họ không ghen – không lồng lộn. Có lúc hỏi chuyện thì 2 Má cười móm mém :
– … chuyện mấy chục năm rồi … nhắc làm gì nữa ….
Lần lượt các “anh em” của chúng tôi ra đời.
Thời thế nổi trôi. Con người rồi cũng phải già đi. Tía đi trước, rồi Má Lớn cũng bỏ cả nhà mà đi …..
Chị 2 lớn về ở với Má Nhỏ và tụi tui. Má Lớn chỉ có độc nhất đứa con là Chị. Nên từ nhỏ Hai đã tự lập. Thái thân chuối cho heo ăn. Nấu cơm, kho thịt, vá quần chằng áo. Đủ cả…. Trưa nào Hai cũng thay Má Nhỏ tắm cho cả bầy heo “lúc nhúc” là tụi tui !
Có bận Má Nhỏ xách giỏ đi buôn ở Chợ Cầu Ông Lãnh. Ở nhà Hai vừa đút cơm Anh Tư, vừa đưa võng cho thằng Út ngủ. Bất giác có con mèo hoang đi lổn ngổn trên mái ngói. Nó đạp phải 1 miếng “chết hồ”. Sức nặng làm miếng ngói bự chảng rớt xuống ngay chỗ Út nằm. Không kịp nghĩ … Hai đưa đầu che cho Út. Vậy là kể từ lúc đó Hai trở thành người 7 tỉnh 3 mê……….
Năm 1990,
Đất nước mở cửa. Nhiều cái mới du nhập. Nhiều sự xáo trộn kịch liệt đã diễn ra. Và trong gia đình này cũng xảy ra 1 chuyện như thế !
Một bữa, Hai xách giỏ đi chợ. Bận về lại “lớ ngớ” thế nào, không về thẳng nhà mà đi đâu mất. Chiều về thì Hai quần áo tả tơi. Má Nhỏ hớt hải dắt Hai vào nhà tắm kiểm tra. Và năm đó Hai … đã lên chức Mẹ ……….
Hỏi gì Hai cũng không nói, chỉ ư ư ư rồi chỉ trỏ lung tung. Không cười, cũng chẳng khóc. Phải mất gần nửa tháng sau, Hai mới hoàn hồn lại được ! Lập tức, cả nhà họp bàn để “giải quyết” giọt máu trong bụng của Hai. Ai cũng tán đồng việc đi phá nó, vì nó còn rất nhỏ, vì kinh tế gia đình không thể cáng đáng thêm nữa ……
Chỉ có Má và thằng Út là kịch liệt phản đối. Má thì ôm Hai khóc tức tưởi. Thằng Út thì giang tay chắn trước mặt Hai rồi nói :
– … ngày đó Hai cứu Út một mạng … bi giờ Út sẽ nuôi Hai đến già … đến chết … !!!!!!!!!!!!!!!!
Thần thức Hai trở về, nhập lại vào xác. Quá đỗi bất ngờ. Hai ôm bụng đứng dậy dõng dạc :
– … nó là giọt máu của Hai … sống chết gì Hai cũng sẽ giữ nó …
Nói là làm. Hai xách cói, nhét đồ vào, rồi quỳ xuống “lạy Má” 3 lạy. Ôm thằng Út thật chặt. Rồi Hai bỏ nhà đi ! Cũng chính vì vậy, mà thằng Út nó giận cả nhà gần chục năm hơn…..
Năm 2019,
Thượng Thọ 90 của Má. Mấy anh em trong nhà ai cũng công thành danh toại. 3 Bác Sỹ, 2 Kỹ Sư, 1 Nhà Báo, đủ cả …. ! Nhân ngày vui của Má. Mấy đứa xúm đùm lại họp bàn tổ chức Đại Tiệc cho Má. Anh Hai phát biểu :
– … tụi mày để Anh … mình Anh bao hết …
– … í … đâu có được Anh … tụi này cũng là con Má đẻ ra mà …
Má lặng lẽ bỏ ra mái hiên, nhìn về phía đầu ngõ mà lòng buồn vời vợi….
Đêm đó,
Khách khứa kéo đến đông nườm nượp, họ đến vì xã giao, vì địa vị của các con Má. Chứ có biết Má là ai đâu. Mấy Tấm Khánh bằng vàng được người ta hì hục khiêng vào. Má cũng vui….. Vì con Má được nhiều người trọng vọng. Nhưng được nửa tiệc thì Má đi đâu mất tiêu………..
Cả nhà túa ra đi tìm khắp nơi. Không ai thấy Má ở đâu. Cuối cùng thằng Út lên tiếng :
– … hay Má về nhà …… ??????
Cả bọn lũ lượt kéo nhau về nhà. Đập vào mắt mọi người, ở dưới bếp, Má cầm đũa gắp mấy miếng Cơm Dừa Già kho mặn – bên cạnh là tô canh rau tập tành (dưa chuột, mướp, khổ qua dại, mồng tơi) trộn chung lại với nhau. Còn … còn … còn Hai thì đang ngồi quỳ dưới chân Má (cười cười mếu mếu) bóp bóp chân cho Má ….
Thấy nhóm người hùng hổ sấn tới. Hai co rúm người lại và thanh minh.
– … Hai … Hai … Hai xin lỗi … sanh nhựt Má … Hai không có gì tặng …
– ………………………………………
– … Hai … Hai … Hai đi liền … con … con đi nghen Má …….(Hai luống cuống)
Má nói :
– … tụi con đừng la Hai … mấy bữa trước nó lại thăm … Má nói Má thèm mấy món ngày nhà mình còn nghèo … nên nó mới nấu cho Má ăn ….
Hai cúi gằm mặt ….. Mấy ngón chân bấu chặt xuống đôi dép Tổ Ong vàng đục rách quai. Thằng Út nhào lại ôm Hai khóc nức nở.
Cũng chính món đơn giản này mà Hai đã thay Má nuôi chúng lớn lên từng ngày. Hai đút ăn, Hai rửa đít, Hai ru ngủ, Hai chơi với từng đứa. Hai là Chị, Hai là Bạn, Hai là cả Má. Vậy mà…………
Vậy mà, khi Hai gặp nạn cả nhà đã đẩy Hai ra ngoài đường ………………
Một cậu trai trẻ, ăn mặc giản dị nhưng sạch sẽ chạy từ bên ngoài cửa vào. Giang cánh tay chắc chắn che chở cho Hai và hét lớn :
– … không ai được đánh Mẹ tôi …
Thằng Út nhỏ chết điếng. Đây chính là hình ảnh của nó bảo vệ Hai mấy mươi năm trước mà. Bất giác nó rùng mình khi mấy thấy mấy Anh Chị của nó đang ăn vận áo Vest – Đồ Tây … lũ lượt nhìn nhau rồi… quỳ xuống … chắp tay vái lạy Chị Hai :
– … Hai ơi … tụi em sai rồi …
– … tụi em là những đứa bất hiếu ….
– … Hai cũng như Má … Hai về ở với tụi em nghen Hai …
Hai không nói gì. Chỉ đứng khóc tức tưởi …………….Hai cảm động, Hai sợ hãi, hay Hai như thế nào khác ….. ?
Không quan trọng. Mà quan trọng là năm đó, Má tụi tui đã đón một tuổi 90 thiệt vui. Nhìn nhận lại đứa cháu trai ngoan ngoãn. Có Hai về, cả nhà lại xum hợp như những ngày xưa thơ dại …
.Sài Gòn,
Còn ở lại trong tim…
Lời ban biên tập:
Anh à, đọc câu chuyện này, em không chỉ thấy đó chỉ là chuyện riêng của một gia đình nào đó. Em nghĩ nhiều người sẽ thấy bóng dáng của chính mình trong đó. Những lúc vô tình quay lưng trước sự hy sinh quá quen thuộc nên tưởng là điều hiển nhiên.
Chị Hai đâu chỉ là một người chị. Chị từng là cánh tay che chở, là phần tuổi trẻ đã lặng lẽ hao mòn để các em được lớn lên. Cúi xuống bếp nấu món cơm dừa già cho Má, chị vẫn như ngày xưa, chỉ biết thương mà không biết trách.
Em nghĩ điều làm mình nghẹn ngào nhất không phải là lỗi lầm, mà là khoảnh khắc nhận ra. Nhận ra có những ân nghĩa nếu không kịp quay đầu thì sẽ muộn.
Mong sao, ở những gia đình thời nay, nếu còn có thể, anh em hãy giữ nhau bằng sự tử tế. Vì gia đình, sau tất cả, không cần đúng sai, chỉ cần còn thương. Phải không, thưa anh?
Lisa La



