Thơ

Cơn mê chiều

Chiều Ngã Giữa dậy mùi Xuân lạnh
Hương khói buồn theo gió lê thê
Tường ngói đổ chơ vơ trông tội
Chiều như gieo tiếng nấc trong tôi

Dòng Hương giang lặng thầm ngóng đợi
Con đò đưa cập bến Toà Khâm
Nhìn Trường Tiền khấn nguyện lâm râm
Chiều loang nắng đổ dài Thương Bạc

Nước sông Hương giờ như cô đọng
“Thạch xương bồ” hết tỏa mùi hương
Chiều lại chiều nghe tiếng sầu vương
Chuông Thiên Mụ buồn thêm thê lương

“Đường nội thành, đèn xưa ai tàn phá
Cầu Trường Tiền bạc màu loang dòng máu”*
Chiều nay một mình với cơn mê
Bước lang thang không chốn đi về

Huế của ngày Xuân mai vàng rụng cánh
Nhớ bao chiều đường phố lạnh tanh
Chiếc Cầu Đen xuôi về Gia Hội
Bãi Dâu buồn cho bóng đơn côi

Cơn mê chiều dội tiếng trong tôi
Tà huy rơi theo nốt nhạc buồn
Huế ngày xưa ai nhớ trào tuôn
Giọt lệ nào cũng nuốt vào lòng

Người ơi xin chớ quên, Xuân về
Cho những chiều rũ bỏ cơn mê
Cho mai vàng theo nắng tràn trề
Cho dòng Hương trọn vẹn câu thề

HÀN TUẤN

Ghi chú:

Lời trong bản Nhạc “Cơn mê chiều” của NS. Nguyễn Minh Khôi.

Nhớ Tết Mậu Thân 1968 của Huế mình!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button