Chiếc xe đạp và lời xin lỗi của ngoại

Đã bao giờ vì quá nóng lòng, chúng ta vô tình mượn thước đo của người khác để đặt lên đôi vai nhỏ bé của con cháu mình chưa?
Trong khu vườn cuộc đời, không có bông hoa nào nở cùng một giờ. Thế nhưng, người lớn chúng ta đôi khi lại quên mất điều đó. Chúng ta vô tình biến tình yêu thành áp lực, khiến những tâm hồn thơ ngây phải chịu những tổn thương không đáng có.
Hôm nay, tôi muốn chia sẻ với mọi người một câu chuyện rất thật của gia đình mình, một kỷ niệm vừa thương, vừa đáng để chúng ta phải lặng mình suy ngẫm: Đôi khi, lùi lại một bước để thấu hiểu chính là cách tốt nhất để giúp con trẻ tiến xa. CHIẾC XE ĐẠP VÀ LỜI XIN LỖI CỦA NGOẠI là một câu chuyện về sức mạnh của sự thấu hiểu, khích lệ và một lời xin lỗi đúng lúc có thể chữa lành những tổn thương, những vết sẹo tâm hồn mà đôi khi người lớn vô tình để lại trong lòng con trẻ.
Mời các anh chị và các bạn cùng đến với câu chuyện:
CHIẾC XE ĐẠP VÀ LỜI XIN LỖI CỦA NGOẠI
Mùa hè năm ấy, căn nhà nhỏ của ông bà ngoại trở thành thiên đường rộn rã tiếng cười khi hai chị em Bống và Bon về nghỉ hè. Để đánh dấu một mùa hè rực rỡ của bọn trẻ, ông bà đã sắm hai chiếc xe đạp mới tinh để mỗi chiều cả nhà sẽ cùng nhau dạo mát dọc bờ kè bên dòng Hà Thanh lộng gió.
Trái ngược với vẻ bạo dạn, hiếu động của cậu em trai, cu Bon, chỉ loay hoay vài vòng trong sân đã làm chủ được tay lái với tiếng cười giòn tan theo từng vòng xe quay, thì chị Bống lại trái ngược hoàn toàn. Bống tuy cao ráo, đôi chân dài hơn em nhưng lại rất nhút nhát. Cứ leo lên yên xe là tay chân Bống lại luống ca luống cuống, mồ hôi ướt đẫm trán, chiếc xe chao đảo như muốn đổ, khiến cô bé không ít lần giật mình hoảng sợ. Cùng tập với em mà mãi chị vẫn chưa giữ được thăng bằng trên chiếc xe.
Hoàng hôn dần buông xuống nhuộm vàng rực cả bến sông, hắt những tia nắng cuối ngày yếu ớt lên hiên nhà, ông bà ngoại cùng chị em Bống Bon lại dắt xe ra bờ kè cùng nhau tập đạp xe. Em Bon đạp xe chạy bon bon cùng các bạn, còn chị Bống vẫn loay hoay tập. Có mấy đứa trẻ hàng xóm bé nhỏ như hạt tiêu mà đạp xe rất vững, vừa đạp vút qua vừa líu lo như một đàn chim se sẻ.
Nhìn Bống vẫn loay hoay với chiếc xe đạp, tôi tặc lưỡi buột miệng nói với ông ngoại:
– Con nhà người ta bé tí xíu mà nó đạp xe ro ro, còn cháu mình lớn hơn nó, chân thì dài mà tập mãi vẫn chẳng đạp cho xe chạy được.
Tôi vừa nói dứt câu, thì bỗng thấy Bống chẳng nói một lời, buông xe chạy thẳng ra bờ kè. Nó gục mặt vào hai đầu gối, ngồi thu mình giữa đám cỏ hoang, đôi vai bé nhỏ rung rung theo tiếng khóc uất ức, nức nở vỡ òa, tiếng gió bên bờ kè như thổi thêm vào nỗi tủi thân của con bé.
Ông bà hốt hoảng chạy lại. Bà ngoại luống cuống ngồi xuống bên cạnh cháu hỏi:
– Ủa Bống ơi, sao vậy con? Sao con khóc vậy? Con đau ở đâu hay sao vậy?
Bống vẫn lặng im, tiếng khóc càng to hơn. Em Bon từ xa thấy vậy, đạp xe chạy lại hỏi:
– Sao chị Bống khóc dẫy ngoại?
– Ngoại cũng không biết, ngoại đang hỏi chị Bống nè.
Lúc này Bống mới quay lại, đôi mắt đã đỏ mọng, nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt lấm lem mồ hôi và bụi đất. Cái miệng nhỏ cứ chu lên, mếu xệch, mắt mọng nước nhìn bà ngoại đầy trách móc, cái miệng nhỏ xíu mếu máo dỗi hờn, giọng nó lạc đi trong tiếng nấc:
– Hu hu…Ai biểu bà ngoại so sánh con nhà mình với con nhà người ta làm chi… con nhà mình là con nhà mình, con nhà người ta là của người ta mà. Bà ngoại không thương con nhà mình na…Huhu..Bống cũng cố gắng lắm mà tại Bống sợ ngã, Bống cũng muốn đạp xe giỏi như Bon với mấy bạn kia chứ! Hu hu …
Cu Bon xót chị, mặt nó đầy vẻ thương cảm, lo lắng. Nó sờ vai như an ủi chị Bống rồi trìu mến nói:
– Đúng rồi, Bống cũng ráng tập mà tại Bống sợ té á bà ngoại. Bà ngoại đừng la chị Bống chớ. Bà ngoại phải thương chị chớ. Bống đừng khóc nữa nha.
Nhìn đôi vai nhỏ run lên vì tủi thân, nhìn đôi mắt rưng rưng nỗi buồn của cháu, tôi khựng lại, tim thắt nghẹn. Cảm giác hối hận dâng trào trong lòng tôi. Tôi nhận ra, trong giây phút sốt ruột, mình đã vô tình phủ nhận cả một quá trình nỗ lực, cố gắng từng chút một của Bống. Tôi chỉ nhìn thấy cái nhanh của đứa trẻ khác, mà quên mất rằng, cháu mình đang dũng cảm vượt qua nỗi sợ hãi của riêng nó.
Tôi vòng tay ôm chặt Bống vào lòng, mùi hương của nắng, của gió và mùi thơm của ngọn cỏ ven sông như ôm lấy hai bà cháu. Tôi nhẹ nhàng lau nước mắt Bống, thủ thỉ:
– Ngoại xin lỗi Bống nhé. Ngoại già rồi nên lẩm cẩm quá. Ngoại không có ý so sánh Bống với các em, chỉ là ngoại thấy em đó đạp giỏi quá nên ngoại khen thôi, không ngờ câu nói lỡ lời vô tình làm Bống buồn. Bống của ngoại giỏi lắm chứ bộ. Tại cái xe nó cao quá nên Bống sợ ngã thôi. Ông ngoại hạ cái yên xe xuống xíu xiu cho Bống tự tin nha. Bống đừng khóc nữa nhé, Bống cục vàng của ngoại. Bà ngoại thương Bống nhứt trên đời mà. Từ từ Bống cũng sẽ đạp giỏi như em Bon thôi, phải không Bon?
– Đúng rồi! Bống giỏi lắm á ngoại. Mai chị Bống đạp như Bon cho ngoại xem. Bà ngoại phải thương Bon nữa chứ. Bon là cục kim cương của ngoại đó nha. Cu Bon tiếp lời.
– Ừ thương chứ. Ngoại thương cục vàng và cục kim cương của ngoại nhất trên đời.
Ông ngoại xót cháu, ôm Bống vào lòng, dỗ dành:
– Để ông ngoại la bà ngoại nha, bà ngoại hư quá, từ nay không được so sánh con nhà mình với con nhà người ta nữa nghe chưa. Bống ngoan lắm mà, do Bống chưa thích đạp xe thôi. Để ông ngoại hạ cái yên xuống chút xíu nha.
Sau những lời vỗ về, Bống thôi thút thít, đôi vai nhỏ không còn rung lên nữa. Nét mặt con bé bừng sáng trở lại như nắng hửng sau mưa. Bống ngước nhìn tôi bằng đôi mắt còn hơi hoe đỏ nhưng đã lấp lánh những tia vui vẻ. Cái vẻ phụng phịu, tủi thân tan biến hẳn, thay vào đó là nụ cười bẽn lẽn nhưng rạng rỡ, khiến gương mặt Bống thanh thoát và đáng yêu vô cùng. Nhìn nụ cười trong veo trở lại trên gương mặt thơ ngây của cháu, lòng tôi trào dâng một cảm giác bình yên đến lạ.
Tôi vòng tay kéo Bống vào lòng hôn lên má, thỏ thẻ:
– Bống của ngoại ngoan và giỏi lắm. Bống đừng buồn ngoại nữa nha.
Trên bờ kè tiếng reo hò của bọn trẻ đã làm tan đi nỗi buồn của Bống và sự hối hận của bà ngoại, mọi người lại vui vẻ đạp xe, tập xe. Những tia nắng cuối ngày không còn gắt gỏng mà dịu dàng như rót mật xuống dòng nước, khiến mặt sông lấp lánh như được dát một lớp vàng ròng. Gió từ sông thổi vào lồng lộng, mang theo cái vị nồng nàn của đất bãi, thổi bay đi hết những nặng nề, hối hận trong lòng tôi. Nhìn dòng Hà Thanh hiền hòa, lững lờ trôi về phía đầm Thị Nại, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng như những đám mây ngũ sắc đang thong dong phía chân trời. Cảnh vật như cũng chung vui với ông bà và cháu, hàng cây bên bờ rì rào như khe khẽ hát, mọi muộn phiền dường như đã tan biến nhường chỗ cho niềm xúc động dâng trào cùng nụ cười rạng rỡ của Bống hòa trong tiếng reo hò của lũ trẻ trên bờ sông.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa cựa mình đánh thức vạn vật, ngoài sân đã xôn xao tiếng sột soạt, tiếng bánh xe quay đều cùng tiếng dép chà trên nền gạch xẹt xẹt. Tôi vội chạy ra xem và cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi thắt lại, Bống của tôi đang hì hục, kiên trì tập xe một mình. Tôi đứng lặng đi nơi thềm cửa, lồng ngực thắt lại vì một nỗi xúc động khó gọi thành tên. Nhìn cái dáng nhỏ thốn thức hì hục trên sân, tôi vừa thương cái chân dài luống cuống, vừa cảm phục vô cùng cái ý chí sắt đá đang ẩn chứa trong thân hình bé nhỏ ấy. Một luồng nhiệt nóng hổi lan khắp cơ thể, tôi thấy sống mũi mình cay xè, đó không chỉ là tình thương, mà còn là niềm tự hào kiêu hãnh về đứa cháu bé bỏng đã biết tự mình đứng dậy sau những tổn thương. Tôi chạy lại bên cháu cổ vũ:
– Wao! Bống của ngoại giỏi quá! Bống đạp xe được rồi kia Bon ơi, ông ngoại ơi!
Bống cười rạng rỡ, đôi má ửng hồng vì nắng và vì cả niềm vui sướng đang râm ran khắp người. Gương mặt cháu bừng sáng, lấp lánh niềm kiêu hãnh như một vị tướng vừa lập được chiến công hiển hách. Rồi không đợi được thêm giây nào, Bống hào hứng reo lên khoe với ngoại:
– Nãy Bống xém té mấy lần á ngoại, nhưng Bống ráng cố gắng để đạp được xe như em Bon để chiều ra bờ kè đạp xe với mấy bạn, để cho ông bà ngoại vui.
Nghe những lời này của Bống, lòng tôi thắt lại vì thương cháu và xúc động nghẹn ngào. Hóa ra, từng lời tôi nói chiều qua đã thấm sâu vào trái tim bé bỏng ấy, trở thành điểm tựa để con bền bỉ vượt qua những lần xém té. Tôi chẳng thể ngờ rằng những lời nói của mình lại có sức mạnh lớn lao đến vậy, nó trở thành động lực để đứa trẻ nhỏ bé ấy quyết tâm, ráng cố gắng chỉ vì muốn mang lại niềm vui cho ông bà ngoại. Ôi! Thương làm sao cái cách con lặng lẽ lớn khôn từ những yêu thương ta trao gửi.
Cu Bon và ông ngoại cũng chạy ra. Niềm vui vỡ òa trước sự nỗ lực bất ngờ của Bống. Cu Bon nói:
– Bon nói rồi, tại chị Bống sợ thôi, chứ Bống cũng giỏi như Bon mà.
Ông ngoại ôm cháu vào lòng, âu yếm:
– Bống giỏi quá! Bà ngoại nhớ thưởng cho Bống nha.
– Bà ngoại nhớ thưởng cho Bon nữa nha. Cu Bon sợ mất phần nói to.
– Nhất định rồi! Chiều nay đạp xe ra bờ sông ngoại chiêu đã cả nhà món bánh tráng trứng thượng hạng nha.
Hai đứa vui mừng reo lên:
– Ô Zeeeeee! Cảm ơn bà ngoại. Bà ngoại núm bơ quoan!
Cả nhà vang tiếng cười rộn rã trong niềm hạnh phúc. Thế rồi, chiều hôm ấy, những nỗ lực không mệt mỏi suốt cả buổi sáng của Bống cũng được đền đáp xứng đáng. Hai chị em Bống đã có thể cùng nhau đạp xe bon bon trên con đường bờ kè lộng gió. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của Bống vững vàng trên yên xe, bon bon cùng em và các bạn trên con đường bờ kè lộng gió, lòng tôi trào dâng một niềm xúc động khó tả. Nhìn theo vệt nắng dài trên lưng Bống, khóe mắt tôi bỗng cay xè, rồi nhòe đi trong những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa. Tiếng reo hò của lũ trẻ, tiếng chim hót líu lo hòa cùng mùi bánh tráng trứng thơm lừng từ quán ven sông như đang tấu lên khúc ca khải hoàn cho chiến công đầu đời của Bống.
Chứng kiến khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra rằng, mỗi đứa trẻ là một mầm xanh, chiếc đồng hồ phát triển của chúng đâu giống của bất kỳ ai. Điều con trẻ cần không phải là những lời thúc giục hay cái bóng của người khác, mà là sự kiên nhẫn đủ lớn để lòng can đảm kịp bén rễ và những lời khích lệ động viên của người lớn sẽ như những làn gió mát vỗ về nâng cánh cho ước mơ và sự tự tin của con trẻ bay cao. Nhìn cháu ngoại mình, tôi hiểu rằng: cứ bao dung, cứ tin tưởng, đóa hoa nghị lực ấy, khi đủ nắng đủ mưa, sẽ tự khắc nở rộ, rạng rỡ và tự nhiên nhất.
Cảm ơn các anh chị và các bạn đã ghé thăm và đọc câu chuyện của tôi nhé🌺♥️
Tố Mai✍️



