Thơ
Chiều đông Sài Gòn nhớ em

Chiều Sài Gòn rưng rưng mắt đỏ
Thu chào Đông, buồn lệ nhỏ vì ai
Đường Phố vắng, hàng cây dài đổ bóng
Anh yên lặng đắm chìm trong nỗi nhớ…
Em bên kia, anh bên này cách trở
Chỉ một con đường mà ngỡ quá xa
Đã bao lần, dòng tin nhắn thiết tha
Ly cà phê, nơi quán nhỏ hai ta…
Chiều Sài Gòn trở mình trong thầm lặng
Ánh tà huy cũng đượm nét u hoài
Ánh đèn đường chưa vội sáng đi thôi
Đêm lại về tràn ngập nỗi niềm trôi…
Sài Gòn của tôi và bao nhiêu chiều nữa
Những con đường soi bóng bước chung đôi
Được cùng em dạo bước mỗi chiều rơi
Nhớ Thu Sài Gòn và nhớ dáng em yêu …
Thèm tiếng ồn ào và tiếng máy xe vang
Những cơn mưa rào núp dưới hàng hiên
Chiều Sài Gòn bên em và nụ cười duyên
Để khi xa nhớ mãi Sài Gòn và nhớ em…!
✍️ HÀN TUẤN



