Thơ
Chiều xuống Xĩnh Vạn Na

Chiều xuống nơi đây dạ chợt sầu
Mây trôi lờ lững ở trên cao
Ngồi bên bờ biển nghe gió thổi
Nhìn ra Hòn Lớn núi sẫm màu
Lữ khách bao năm đời lận đận
Vợ hiền một bóng buổi lao đao
Mai sau hóa thành làn khói trắng
Bụi tro một nhúm cũng thương nhau
Bỗng nhớ ngày xưa thuở chiến chinh
Xuân về hoa nở, nắng bồng bềnh
Em như một cánh hồng hé nụ
Tôi người lính trẻ dáng thư sinh
Vạn Giã tôi quê hương miền biển
Nép mình bên dải đất miền Trung
Gió nắng chan hòa quanh năm mát
Người dân hiền lành sống bình thường
Chiều xuống sóng xô bờ lặng lẽ
Lòng tôi chợt dậy nỗi yêu thương
Một mai dẫu hồn rời trần thế
Vẫn nhớ Xĩnh Vạn Na, chốn thiên đường
Xĩnh Vạn Na, 19/03/2026



