Thơ

Giọt lệ văn chương

Bạc như cầm bút đó em
Con tằm nhỏ máu sợi mềm trên trang
Thơ, Văn tặng cứ đi hoang
Đọng vào tim buốt bàng hoàng nhận ra

Dã tràng vẫn mãi kiêu sa
Mặc đời giông bão sóng trào sắc không
Cho đi, nhận lại nụ hồng
Miên trường vui với đợi trông bên nàng

Anh yêu cái đẹp vô vàn
Hỏi rằng bến đỗ buộc ràng mà chi
Giang hồ dong ruổi mấy khi
Ngọt bùi cay đắng cũng vì đa mang

Thả trôi con chữ bên đàng
Cho người nhặt lấy chẳng màng đòi chi
Khóc cười đêm cũng qua đi
Mộng thường như tiếng từ bi với mình!

HÀN TUẤN

Ghi Chú:

Bạc như đời cầm bút!

Có người ví von cái “nghiệp” văn chương của các Văn, Thi Sĩ bạc tựa kiếp tằm!

HT mới vừa xem 2 câu thơ tiếng Anh, nên cảm tác ngay bài thơ tặng Các Bạn. Bây giờ là thời của “trí tuệ nhân tạo = AI”, muốn cho ra một bài Thơ, bài Văn hay bản Nhạc hay là “xong ngay trong vòng một nốt nhạc”!

Sự sáng tạo đã nhập nhằng khi trắng đen khó phân biệt: Đâu là do “AI” làm và đâu là do sáng tạo đích thực của người viết.

“Phẩm giá” của người viết đã bị xem nhẹ.

Đã có rất nhiều bài viết về việc lợi dụng “AI”. Chỉ có người đọc là người đánh giá tác phẩm, nhưng rất khó để nhận ra và có lời bình !

Với Hàn Tuấn thì không bao giờ đánh mất “phẩm giá” của mình, biết tôn trọng người đọc bài Thơ của mình.

Sự sáng tạo và sự rung động chân thật từ trái tim của mình mới có giá trị.

Hàn Tuấn cám ơn các Bạn đã luôn khích lệ và động viên!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button